Uất nghẹn vì chồng ép vào bệnh viện tâm thần, cướp con

Chia sẻ Facebook
22/04/2016 04:07:34

(Hôn nhân) - Mang theo nước mắt và những cơn nấc nghẹn, chị Lê Đan cầu cứu báo Phụ Nữ giúp làm sáng tỏ nỗi oan ức của chị.

16:07 22/04/2016

Người gây ra cơn cớ đó lại là chồng chị - anh Trần Ngọc (công tác tại Tiểu đoàn Bảo vệ mục tiêu - Bảo vệ vận chuyển hàng đặc biệt, thuộc Trung đoàn Cảnh sát Cơ động Đông Nam TP.HCM).


Ép vợ vào bệnh viện tâm thần!

Kết hôn và sinh con trong năm 2011, nhưng cuộc hôn nhân của chị Đan chỉ hạnh phúc được một thời gian ngắn ngủi. Sóng gió nổi lên từ lúc chị sinh con, nằm “cữ”. Dù chị có công việc ổn định và đang nghỉ sinh theo chế độ, nhưng mẹ chồng từ Đăk Lăk xuống thăm lại cho là chỉ mình con trai bà đi làm sẽ lo không xuể gánh chi tiêu gia đình nên đề nghị chị… đi bán vé số. Không thể làm theo lời mẹ chồng, chị Đan nấn ná đến lúc vừa trở lại công việc thì cha chồng phát bệnh. Nghe lời chồng, chị xin nghỉ việc, về Q.8 thuê nhà trọ mở quán nước mưu sinh để tiện chăm sóc cha chồng thường xuyên vào TP.HCM chữa bệnh.

Do đặc thù công tác, anh Ngọc ít khi về nhà, mọi lo toan cho con một tay chị Đan quán xuyến. Chị trình bày, tháng 6/2013, cô bé phụ quán nước với chị kể, nhiều lần bị anh Ngọc sàm sỡ nên muốn xin nghỉ việc. Chị hỏi lại anh, vợ chồng gây nhau một trận, rồi anh đề nghị chở chị ra quán nước nói chuyện tiếp, không ngờ anh chở vợ một mạch đến… Bệnh viện Tâm thần TP.HCM.

“Tôi hỏi vào đây làm gì, anh Ngọc bảo có chút việc. Trong lúc tôi ngồi chờ, anh nói nhỏ gì đó với bác sĩ. Lát sau, vị bác sĩ lại hỏi tên tuổi tôi, hỏi có ngủ được không. Nghi chuyện chẳng lành, tôi tranh thủ gọi điện cho gia đình và bỏ chạy nhưng bị mấy người lạ chặn lại, khiêng tôi đưa vào một căn phòng có rất nhiều bệnh nhân. Tôi gào thét, trách móc: “Sao nỡ đối xử với em như vậy?” nhưng anh Ngọc ngó lơ. May mắn, cô ruột tôi đến kịp, làm dữ mới giải cứu tôi về được” - chị Đan kể.

Chị Đan đang trình bày vụ việc

Từ hôm đó, mỗi lần nhớ lại chuyện này là chị Đan lại thấy cay đắng, uất ức. Chán nản, chị nghỉ bán, ôm con về Q.Phú Nhuận sống chung với cha mẹ. Anh Ngọc cũng vì thế mà càng ít đến thăm con, lần nào anh đến vợ chồng cũng to tiếng. Tháng 9/2014, chị Đan tìm được một chân làm bếp cho nhà hàng. Muốn phát triển nghề nghiệp, chị thu xếp học tiếng Anh và tham gia lớp kỹ thuật chế biến món ăn.

Chị cho biết, công việc này có thu nhập ổn định, giúp nuôi con mà không cần tính đến sự hỗ trợ của chồng. Thời gian này, một lần hẹn vợ ra quán nước, Ngọc đặt vấn đề ly hôn, hứa sẽ đưa chị một khoản tiền để ổn định cuộc sống. Thương con trai còn nhỏ, chị không đồng ý. Chiều ngày 11/3/2016, nghe báo chồng đã đến trường đón con, chị Đan rất lo lắng vì lâu nay hiếm khi anh ta chủ động đưa đón con như vậy. Chị gọi điện cho chồng, Ngọc nói cụt lủn: “Con ra Hà Nội sống rồi”. Cuống cuồng đi tìm con, ngày 15/3 chị bất ngờ nhận được thông báo mời dự hòa giải tại TAND Q.Phú Nhuận do có đơn xin ly hôn của Ngọc.

Chị Đan nức nở: “Từ ngày con bị chồng “bắt” đi đến nay, tôi chưa một lần được nói chuyện với con. Tôi cũng không biết con tôi hiện đang ở với ai, ra sao. Chúng tôi không hề có người thân ngoài Hà Nội. Gia đình tôi đã thử đến cơ quan anh và gõ cửa nhiều người quen nhưng không tìm thấy cháu”. Chị Đan cho biết thêm, trong quá trình chung sống, anh Ngọc thường xuyên gây chuyện đánh đập chị, sử dụng cả còng số 8 trói tay chị nhiều lần. Vì muốn giữ uy tín, danh dự cho chồng nên chị đã nín nhịn.


Sự ích kỷ của người chồng

Buổi hòa giải không thành. Chị Đan xin được trích lục hồ sơ của tòa án để xem những trình bày của Ngọc trong vấn đề ly hôn và giành quyền nuôi con. Chị lại uất nghẹn khi đọc bản tự khai của chồng: “Tôi kết hôn vì lý do vợ tôi có con trước hôn nhân, chứ thực chất tôi không có tình yêu với vợ… Vừa qua, tôi tình cờ phát hiện vợ tôi ngoại tình… Vợ tôi có tiền sử bệnh thần kinh phân liệt…”.

Để chứng minh, Ngọc còn kèm theo lá đơn anh ta gửi đến Bệnh viện Tâm thần TP.HCM xin xác nhận vợ bệnh, bệnh viện đã xác nhận: “Chị Đan có đến khám vào ngày 16/6/2013 tại Khoa Ngoại trú, được bác sĩ chỉ định nhập viện điều trị nội trú nhưng cô ruột không đồng ý, có làm cam kết cho bệnh nhân xuất viện trong ngày. Bệnh viện có cấp toa thuốc cho bệnh nhân…”. Điều lạ là mặt trước của đơn xin xác nhận này có kê một đơn thuốc dành cho chị Đan với rất nhiều thông tin sai lệch, như: tuổi bệnh nhân: 27 (khi đó chị Đan mới 23 tuổi), ngày kê đơn thuốc là 16/7/2013 (một tháng sau ngày chị Đan bị chồng ép đưa vào bệnh viện)…

Ý kiến bạn đọc (0) Gửi bình luận Xem thêm

Chia sẻ Facebook
loading...