Tướng Thước: 94 tuổi xét nghiệm chỉ số sức khỏe "trẻ như thanh niên" và lần đầu nói về rượu, thuốc lá, thói xấu của đàn ông

Chia sẻ Facebook
08/10/2019 19:28:02

"Tôi hay nói đùa với các con rằng các con khả năng không thể sống được đến tuổi của cha đâu. Con trai gì mà giờ bụng đã to rồi, làm sao mà sống lâu được" - Trung tướng Nguyễn Quốc Thước.

PV: Kính chào Trung tướng! Nghỉ hưu đã 23 năm, nhưng mọi người vẫn thấy ông làm việc chăm chỉ, cả việc công lẫn việc tư. Ông định bao giờ sẽ nghỉ hưu thật sự?


Trung tướng Nguyễn Quốc Thước : Tôi chưa có ngày nào thức dậy mà không nghĩ ra việc để làm. Tôi cũng không có ý định dừng lại công việc hay nghỉ hưu nếu như mình vẫn còn đủ sức khỏe.

PV: Ông vừa có cuộc khám sức khỏe định kỳ, hình như kết quả của các chỉ số cho thấy "trẻ như thanh niên"?


Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Theo lời khuyên của bác sĩ thì một năm tôi phải đi khám định kỳ ít nhất một lần, nhưng giờ tôi cứ hễ đau ốm, có bệnh là đi khám. Thật may, chỉ số sức khỏe của tôi rất tốt. Được khen là "trẻ như thanh niên" vì mỡ máu không, huyết áp không, tiểu đường không.

Chế độ ăn thì tôi vẫn duy trì ăn đường, nhưng không ăn mỡ nữa vì bây giờ không ăn được thịt. Tôi chỉ có vấn đề về phổi do ngày xưa hút thuốc nhiều. Nhưng biết bệnh rồi nên tôi cố giữ.

Chỉ số tim tốt, khi đi khám, các nữ bác sĩ trêu tôi: Bác ơi, khi nào bác mất đi thì nhường cái chỉ số sức khỏe này cho thanh niên bây giờ, chỉ số của bác tốt quá.

Xuất phát từ nền tảng thể lực tốt, lại thông qua một thời gian dài rèn luyện trong môi trường quân đội, cùng với lối sống lành mạnh và tích cực, nên có được kết quả này khiến tôi rất vui. Tôi cũng cố gắng mỗi ngày để duy trì được những chỉ số ổn như vậy.

PV: Cuộc đời ông đã trải qua tất cả, từ chiến tranh đến hòa bình, và không thể nói là không có những lúc gặp nan nguy. Nhưng ở tuổi 94, ông vẫn duy trì được sự nhanh nhẹn, minh mẫn và khỏe khoắn. Ông có thể chia sẻ bí quyết để có được những điều đó?


Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Tôi nghĩ rằng, bí quyết sống khỏe theo lý thuyết thì người ta đúc kết nhiều ở chữ "điều độ". Ăn điều độ, ngủ điều độ, làm việc, chơi bời, uống rượu… tất cả mọi thứ đều phải điều độ. Đó là lý thuyết hoàn hảo để có sức khỏe.

Nhưng đối với riêng tôi, cả một đời dài ở trong quân ngũ, hoàn cảnh sống của mình không thể có được chữ "điều độ" như lý thuyết đó.

Trên thực tế, sự cân bằng, điều độ, theo công thức đó, với tôi là số 0.

Nhưng tôi nghĩ, điều kiện sức khỏe của mỗi người có tính cá nhân rất cao, mà chúng ta hay gọi là cơ địa. Cũng cùng một triết lý ấy nhưng hoàn cảnh của mỗi người đều khác nhau, dựa trên điều kiện, lối sống… sẽ dẫn đến những thực trạng sức khỏe khác nhau.

Cá nhân tôi nếu mà dựa vào những triết lý mà người ta nói để đảm bảo cho sự sống lâu, thì không có cái nào trùng với điều kiện thực tế của mình cả. Ví dụ, trong điều kiện sống thời xưa, như bạn đã biết, ăn không cân bằng, ngủ không cân bằng, làm việc không cân bằng, vì cuộc đời của tôi là đi làm cách mạng.

Với hơn 70 năm tuổi Đảng thì có tới hơn 50 năm sống ở chiến trường. Điều kiện sống lúc ấy làm gì được ăn no, thậm chí có những thời điểm bị đói quanh năm.

Do vậy, khi được hỏi, làm sao ông có thể sống tới 94 tuổi với điều kiện sống gian khổ như vậy. Đây là một câu hỏi mà tôi rất khó trả lời.

Trong khoảng 10 năm tham gia chiến trường chống Mỹ, bệnh sốt rét ác tính tấn công, không có thuốc điều trị đặc hiệu, vậy mà vẫn chiến đấu và chiến thắng được bệnh tật. Trong khi điều kiện hiện nay, chỉ cần sổ mũi thôi là có bao nhiêu loại thuốc rồi.

Đầu tiên là vấn đề ăn. Hoàn cảnh của tôi lúc đó, ăn đói thường xuyên, không đủ dinh dưỡng. Thực phẩm chính chủ yếu là muông thục, măng rừng, một ít gạo. Đôi lúc cũng không có gạo. Nhưng vẫn phải đảm bảo sự tồn tại.

Theo khoa học thì chúng ta phải có một bữa ăn đủ các thành phần dinh dưỡng với hàm lượng và số lượng cụ thể cho từng người, lượng đạm bao nhiêu, chất béo bao nhiêu… nhưng trong điều kiện chiến tranh, công thức này cũng chỉ là con số 0, biết khoa học nhưng không thể áp dụng được.

[TIKI] SIÊU THỊ TÃ BỈM - QUÀ XINH CHO BÉ

Còn về vấn đề ngủ. Làm sao đi đánh giặc mà nói là có thể ngủ theo giờ giấc khoa học được. Có những chiến dịch, chúng tôi phải thức suốt 14-15 ngày đêm, không có thời gian ngủ. Làm cán bộ chỉ huy, ngồi bên bàn chỉ huy, nhìn bản đồ, nghe tiếng chuông báo.

Khi nào không có tiếng chuông reng reng, không có tiếng máy bay thì tranh thủ ngồi tại chỗ ngủ một lát. Tức là phải trong trạng thái vừa ngủ nhưng vẫn vừa phải làm việc, phải tranh thủ ngủ chứ không phải là nằm yên giấc được.

Về chuyện sức khỏe tinh thần. Hồi chiến tranh, cứ hễ 30 phút lại có một đợt bom B52 dội xuống, căng thẳng không thể nào diễn tả nổi. Làm sao mà đảm bảo đầu óc thư giãn thoải mái được, tinh thần vô cùng lo lắng, áp lực. Bom thì dội lên trên nóc hầm. Yếu tố tinh thần thoải mái cũng là con số 0 nốt.

Với hoàn cảnh sống thực tế như vậy. Tất cả các yếu tố để giúp con người sống khỏe hầu như không thể áp dụng được. Ăn không đủ, thuốc chữa bệnh không đủ, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, thần kinh không lúc nào yên được.

PV: Điều kiện sống khó khăn thiếu thốn, thậm chí có thể nói là khốc liệt như vậy, chắc phải có điều gì đó giúp ông cân bằng lại chứ?


Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Tôi cho rằng, khi điều kiện sống của chúng ta không hoàn toàn cân bằng, thì bản thân mình phải tự tạo ra những thứ giúp cân bằng trở lại. Đây chính là sự cân bằng chủ động, bạn thiếu hụt ở đâu, bạn cân bằng tại chính điểm đó.

Hoàn cảnh của tôi như vậy lấy đâu ra sự cân bằng, nên phải tạo ra sự cân bằng cho mình bằng tinh thần, bằng tâm lý, bằng ý chí… để mình biết rằng mình buộc phải tồn tại được, để mình biết cách mà hành động.

Tôi ví dụ. Tôi có 2 người quen cùng bị ung thư, cùng mắc một bệnh ung thư ở giai đoạn giống nhau. Một người trong đó thực sự không có bản lĩnh, biết tin xong là tâm lý bị giao động, lúc nào cũng sợ chết. Thế rồi người đó "ra đi" rất nhanh, chỉ một năm tính từ khi phát hiện ra bệnh.

Cùng một số phận, nhưng trường hợp người thứ hai, sau khi biết mình bị ung thư, vẫn rất bình tĩnh, hoạt động mọi thứ bình thường như không có chuyện gì xảy ra, duy trì nhịp sống bình thản như trước khi biết bệnh. Anh này giờ vẫn sống ổn định, 7-8 năm trôi qua rồi.

Do đó, tuy còn nhiều yếu tố khác như sức khoẻ, thể trạng, đáp ứng điều trị của từng người khác nhau... nhưng yếu tố tinh thần cũng rất quan trọng giúp 1 người sống khoẻ mạnh, còn 1 người nhanh chóng gục ngã.

Vậy, chúng ta có nhận thấy sự khác nhau nào giữa hai người trên? Đó chính là yếu tố tâm lý, tinh thần. Trường hợp đó, cũng giống như thời tôi ở trong chiến trường. Yếu tố tinh thần có thể bù đắp cho sự thiếu thốn về vật chất. Sức mạnh tinh thần tạo ra sức mạnh vật chất. Mặc dù cơ địa mỗi người mỗi khác, nhưng tinh thần thì không có gì có thể so sánh và thay thế được.

Muốn sống được, sống khỏe, phải có nghị lực sống, phải biết vươn lên từ những khó khăn, những lúc nguy nan nhất.

Điều này liên tưởng đến điều kiện chiến tranh cũng rất rõ. Ta làm sao mạnh hơn đối phương được. Yếu tố tinh thần sẽ tạo ra sức mạnh trong một cuộc chiến đấu. Lấy sức mạnh tinh thần chuyển thành sức mạnh vật chất để thắng lại đối phương.

Trong sức khỏe, trong bệnh tật, trong cuộc sống đều phải như vậy. Đối với cá nhân tôi, đấy là điều quan trọng nhất.

PV: Thời ông làm Đại biểu Quốc hội, câu nói "Nhất Thước, nhì Trân, tam Lân, tứ Quốc" lưu truyền khắp cả nước. Điều đó cho thấy sự tín nhiệm của nhân dân dành cho ông và các vị ĐBQH dám nói, dám hành động lớn như thế nào. Nhưng tôi lại quan tâm đến "mặt trái" của câu nói đó – liệu sự "xung phong đi đầu", "dám nói" có làm cho ông gặp trở ngại, căng thẳng về đời sống tâm lý không? Tôi hỏi điều này vì chúng ta đều biết: Sức khỏe tâm lý cũng vô cùng quan trọng với sức khỏe tổng thể của con người.


Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Đến bây giờ, tôi luôn luôn xác định phải tự rèn luyện, tạo ra sự cân bằng cho chính mình, trong đó tất nhiên có cả chuyện tinh thần, tâm lý như bạn nói.

Chẳng hạn, gần đây có những hôm, sức khỏe của tôi giảm sút tới mức không diễn tả nổi. Ngủ không dậy được, mệt hết sức, cảm giác như kiệt sức vì mình cũng đã già tới 94 tuổi rồi. Nhưng tôi đã phải tự đấu tranh với chính mình. Tự nhủ rằng, mình phải làm việc, mình mà trì trệ thì mình chết, mình phải dậy. Thế rồi tôi ngồi dậy và rời khỏi giường.

Lúc đầu, vừa mới cố dậy để ra ngoài sân tập, rất mệt mỏi. Nhưng đi bộ được một hồi thì cơ thể bắt đầu chuyển sang trạng thái hưng phấn hơn, có sức mạnh hơn. Đi đoạn đầu thì rất mệt, nhưng sau khi tôi đi bộ được 30 phút thì thấy khỏe.

Điều này chứng minh rằng, yếu tố chủ quan của con người tạo ra sức mạnh để cân bằng. Nếu cuộc sống tự nhiên của mình không có sự cân bằng, thì bắt buộc mình phải tự tao ra nó.

Bản lĩnh của mình là không để cho điều kiện khách quan tác động, làm suy sụp tinh thần mình. Cái này là rất quan trọng.

Có những người, khi đấu tranh mà bị người khác phê phán, hễ có vấn đề gì đó mà ai nhắc tới mình, là tâm lý suy sụp. Nhưng tôi thì không. Tôi từng đấu tranh, họ "đánh" tôi là vì không hiểu tôi, nhưng tôi vẫn là tôi. Bản thân tôi như thế nào thì tôi tự biết, người khác làm sao mà hiểu tôi hơn tôi được, nên tôi rất tự tin.

Đó là yếu tố tinh thần. Trong cuộc sống, phải biết tạo ra sự cân bằng. Đừng để những thứ mất cân bằng tác động vào mình.

Ai giận mình, ai ghét mình, ai nói xấu mình cũng kệ họ. Khi họ nói xấu mình, mà mình cũng làm vậy với họ, thì chẳng qua mình cũng như họ mà thôi. Hãy kệ họ. Đó là chuyện khách quan, đừng để chuyện khách quan tác động vào con người mình. Mình phải là mình, làm chủ cảm xúc của mình. Mình biết mình, xấu hay tốt đều biết rõ. Khi mình biết mình xấu ở đâu thì mình sửa, còn khi mình tốt, thì dù ai có nói xấu cũng không được. Cho nên, cuộc sống này, vui vẻ thì giữ lại, còn mệt mỏi căng thẳng thì bỏ ra ngoài.

Chia sẻ Facebook
loading...