Thương lái Trung Quốc: Chuyện cũ mà mới, mới mà rất cũ!

Chia sẻ Facebook
25/03/2016 12:42:55

Thực tình mà nói, chuyện tôi bàn hôm nay cũng đã cũ rồi. Cũ lắm rồi. Cũ đến mức chán không còn muốn nhắc đến...

Xem thêm:

Những chiêu trò Trung Quốc làm bạn chết lúc nào cũng không hay biết.


Đấy chẳng qua chỉ là mấy anh thương lái Trung Quốc!


Tôi cứ xin nói thẳng như vậy. Và nói thẳng điều này cũng chẳng có gì ảnh hưởng tình hữu nghị keo sơn giữa hai nước anh em. Đấy chỉ là mấy gã con buôn len lỏi đường tiểu ngạch. Và việc làm của họ, quả thật ít nhiều người cũng đã làm xấu đi hình ảnh của đất nước Trung Quốc vĩ đại, một đất nước có nền văn hóa kỳ vĩ mà tôi hằng ngưỡng mộ.
Rõ ràng, trò thu gom đỉa này là một chiêu lừa cũ rích, đã từng diễn ra ở phía Nam rồi. Đồng bào Nam Bộ đã từng phải trả một cái giá rất đắt. Cũng như nhiều trò thu gom quái dị khác của thương lái Trung Quốc mà giới truyền thông cũng đã lên tiếng cảnh báo. Nhiều người dân cũng đã biết mà rồi vẫn bị lừa. Có người còn chủ động tiếp tay cho những kẻ lừa đảo là cớ làm sao?

Hiểm hoạ rình rập sau các trò “ma quỷ” của thương lái Trung Quốc.

Cũng cần phải nhắc lại rằng, trước đây thương lái Trung Quốc cũng đã từng thu gom ốc bươu vàng, rồi thu gom đỉa. Từ thành phố Hồ Chí Minh đến các tỉnh phía Nam, đặc biệt là khu vực Hóc Môn, nhiều người dân cũng đứng ra thu gom đỉa từng khắp các vùng lân cận. Thấy lợi, dễ làm mà giá cao, nhiều hộ dân Tây Ninh còn nuôi đỉa ngay trong ao hồ nhà mình để bán cho thương lái Trung Quốc. Ngoài việc “sản xuất đỉa”, “sản xuất” ốc bươi vàng, họ còn đi thu mua của các hộ quanh vùng. Thương lái Trung Quốc mua gì, họ mua gom thứ ấy. Thương lái đặt với số lượng cực lớn rồi đột ngột “biến mất” như phép thần thông của Tôn Hành Giả. Mà đỉa với ốc bươu vàng sinh sản rất nhanh. Trời mưa, đỉa theo nước ùa cả vào nhà dân. Không phải chỉ trẻ con mà người lớn cũng sợ khiếp vía. Theo các nhà động vật học, “đỉa là loài rất nguy hiểm do dễ sinh sôi nảy nở trong mọi điều kiện. Đặc biệt, ở những vùng đồng ruộng chiêm trũng. Trong khi đó, để tiêu diệt một con đỉa lại rất khó khăn, ngay cả việc đốt cháy, nếu không thiêu cháy hết, chỉ còn sót lại một vài tế bào, gặp điều kiện thuận lợi cũng có thể phát triển thành những con đỉa bình thường”. Đặc biệt, khi người dân đua nhau nuôi đỉa thì không thể kiểm soát được, đỉa tràn ra môi trường, trở thành hiểm họa, giống như hiểm hoạ ốc bươu vàng, chuột hải ly, rùa tai đỏ những năm trước đây mà chúng ta đã phải trả một cái giá đắt đến như thế nào!

Bây giờ, cái hiểm họa rùng rợn ấy lại quay trở lại. Nhiều tỉnh từ vùng núi phía bắc lan xuống đến Tam Đảo, Vĩnh Phúc rồi Mê Linh, Đông Anh Hà Nội, hàng ngàn gia đình đi thu gom đỉa. Số lượng thu mua rất lớn. Bình thường mỗi hộ thu mua từ 30 đến 40 kg đỉa mỗi ngày. Có gia đình thu đến cả tạ. Giá đỉa hiện tại bán cho các mối thu gom lên tới 700.000, 750.000 đồng mỗi kg. Nhiều mánh khóe trong buôn bán kinh doanh đỉa cũng đã xuất hiện. Vì đỉa “có giá” như thế nên có người còn nghĩ ra cách cho đỉa ăn mỡ trâu, mỡ bò để tăng trọng lượng.

Các thương lái đến tận nhà dân thu mua đỉa.

Đây chẳng qua chỉ là chiêu lừa rất sơ đẳng của cánh thương lái Trung Quốc. Họ tung tiền thu gom đỉa với giá rất cao, rồi tạo nên cơn sốt giả, khi đỉa khan hiếm, dân không còn đỉa đến bán nữa, họ đẩy giá đỉa lên cao chót vót rồi âm thầm tung đỉa ra bán lại cho dân với giá trên trời, sau đó thì “lặn mất tăm”. Chiêu bày này cũng đã từng diễn ra ở các tỉnh Phía Nam rồi. Trò cũ rích ai ngờ vãn còn đất sống.

Cần phải cảnh giác với thương lái Trung Quốc. Hãy nhớ lại những năm 1997-1998, thương lái Trung Quốc sang ta mua mèo với giá cao, thế là vì cái “giá cao” ấy, mèo gần như tiêu diệt, nông dân phía Bắc phải chịu đại dịch chuột hoành hành, khiến cả mùa màng tiêu điều. Rồi những năm 2002-2003, thương lái Trung Quốc cũng lại sang mua móng trâu với giá cao. Cũng chẳng biết họ mua móng trâu làm quái quỷ gì mà mua với giá cáo thế. Ở thời điểm ấy, cả chú trâu to lớn vật vã như thế mới có 5 triệu bạc mà chỉ riêng một cái móng trâu cũng gần một triệu bạc rồi. Thế là bà con lột móng trâu đem bán. Kết cục là trâu bò chết hàng loạt. Người dân tiêu điêu vì không có sức kéo. Để tiêu diệt cả con trâu, họ chi khoản tiền bằng đúng một chiếc móng. Thế thì chiếc móng trâu mà thương lái Trung Quốc thu gom là đắt hay rẻ đây? Và rồi còn ghê rợn hơn nữa là việc thu gom chè bẩn. Họ còn hướng dẫn cho bà con cách làm chè bẩn, bằng cách trộn phân lợn hoặc bùn đất vào búp chè tươi già, qua công đoạn vò, phơi, được loại chè chè khô vừa nặng, vừa dẻo. Có một điều lạ, chè bẩn làm ra bao nhiêu cũng được thương lái Trung Quốc bao tiêu trọn gói. Chè bẩn được đóng bao, đóng gói chở đi kìn kìn. Thế rồi, khi Trung Quốc đăng cai Đại hội Olympic, trước con mắt của bạn bè quốc tế, họ mời ông Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang sang cùng chứng kiến cảnh họ đốt chè của Việt Nam, với lý do chè Việt bẩn không đảm bảo an toàn thực phẩm. Vậy thì còn có quốc gia nào dám ký kết, đặt mua. Vậy chỉ sau 6 tháng, toàn bộ ngành chè liêu xiêu và hàng loạt doanh nghiệp gắn với chè đã bị phá sản.

Có một thời gian, nông dân VN đua nhau lấy móng trâu để bán.

Gần đây, họ lại thu mua rễ hồi, rễ tiêu, gốc tiêu, rồi cây sắn. Dân lại thu gom bán, Rốt cuộc, hồi, tiêu sắn. Dân lại thu gom bán. Rốt cuộc hồi, tiêu sắn chết hàng loạt.


Tôi cũng đã có lần chua chát nói rằng, cũng may, cánh thương lái Trung Quốc không thu mua hài cốt. Nếu họ thu mua, khéo có người đào cả mồ mả tổ tiên đem bán cho họ rồi.
Bà con ta vốn luôn nêu cao cảnh giác, cảnh giác nghi ngờ những người ruột thịt trong nhà, rồi ứng xử rất hà khắc, nhưng lại ngờ nghệch, cả tin với người ngoài thiên hạ, cũng vì những lợi ích cỏn con trước mắt, nên bị mấy anh nghịch tặc phá hoại nó lừa. Và lừa rất manh mún, tiểu nhân, nhưng lại rất bài bản, có hệ thống với mọi tính toán kỹ lưỡng và rồi hậu quả để lại cho chúng ta thì vô cùng nặng nề và không hề manh mún một chút nào.
Ôi! Người anh em vĩ đại mà lại để công dân của mình hiện rúm ró như thế được sao? Tôi nói điều này cũng vì rất yêu đất nước anh em Trung Quốc. Đất nước của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Tào Tuyết Cần, Lỗ Tấn… cùng với nền văn hóa vĩ đại mà tôi hằng ngưỡng mộ từ thuở ấu thơ! Chính vì yêu đất nước Trung Quốc, nên càng thấy đau đớn, khi những kẻ mang danh Trung Quốc, đã bôi bẩn đất nước anh em vĩ đại mà chúng ta hằng biết ơn này, nhất là mấy anh hải tặc đã bịa ra cái đường lưỡi bò, cướp Hoàng Sa và cả Biển Đông ngút ngát kia. Trung Quốc là một quốc gia giàu có, hùng mạnh. Sự bật dậy của người anh em thân thiết trong những năm gần đây làm chúng ta mừng vui hạnh phúc vô cùng. Thế kỷ 21 mà chúng ta đang sống đây sẽ là thế kỷ Trung Quốc.

Hàng hóa Trung Quốc, từ đồ tiêu dùng vụn vặt cho đến những mặt hàng cao cấp nhất cũng phải đủ phủ khắp thế giới. Chẳng cần đến Trường Sa, Hoàng Sa và cả Biển Đông, Trung Quốc cũng là một quốc gia hùng mạnh vào bậc nhất thế giới, vậy thị việc phải vơ váo những thứ không phải của mình. Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Đó không phải người Việt tự tuyên bố, mà chủ quyền đó đã được chính người Pháp và bạn bè quốc tế khách quan, xác định từ mấy trăm năm trước. Trong bản đồ địa giới, hải giới của Trung Quốc, từ đời Nhà Thanh và trước nữa chó đến năm 1904 cũng không có Hoàng Sa, Trường Sa và cái đường lưỡi bò ma quỷ kia. Đấy là những bằng cứ hùng hồn, phủ nhận những trò tháu cấy của những kẻ tiểu nhân, rất không hảo hán. Việc làm đó chẳng biết có thu được lợi lộc gì không, vì trong thời đại ngày nay,cũng không dễ làm được những điều khuất tất ngang ngược, bất chấp đạo lý, nhưng trước mắt, họ đã tự cô lập mình trước cộng đồng quốc tế, đặc biệt là với các nước trong khu vực, cùng thuở chung một bầu khí quyển Biển Đông. Tôi phải nhắc lại điều này, cũng vì rất yêu đất nước Trung Quốc, không muốn những kẻ tháu cáy lại làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp vĩnh hằng của Trung Quốc, người anh em thân thiết của chúng ta.

Xem thêm:

Những chiêu trò Trung Quốc làm bạn chết lúc nào cũng không hay biết.


TĐK (TTĐS)

Chia sẻ Facebook
loading...