Quả báo cho kẻ phũ tình 10 năm chạy theo giàu sang

Chia sẻ Facebook
22/04/2016 04:07:40

(Tình yêu) - Tôi nhanh chóng trở thành bù nhìn trong căn nhà, đau đớn phát hiện ra mình chỉ là một con rối trong màn kịch đã được dựng sẵn của họ.

16:06 22/04/2016

Cạn tình

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo, lên thành phố học với khao khát vươn lên để làm giàu. Rồi giấc mơ ngày trước gần như đã thành sự thật khi tôi trở thành trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn lớn với mức lương rất cao. Nhưng khi này, tôi lại muốn rũ bỏ hoàn toàn quá khứ nghèo khó. Và việc đầu tiên tôi làm, là cay đắng nói lời chia tay với em.

Tôi gặp em khi hai đứa cùng là sinh viên năm nhất trong một trường đại học ở Hà Nội. Thời gian như thoi đưa, tính ra chúng tôi đã gắn bó bên nhau được gần 10 năm. Đôi khi mối quan hệ có chút trắc trở, cãi cọ nhưng rồi em luôn là người chủ động làm lành, dành hết tất cả những điều tốt đẹp nhất cho tình yêu của chúng tôi.

Tôi vẫn không thể quên được những ngày Hà Nội mưa như trút nước, hai đứa ngồi trú mưa trong hiên nhà, gặm chung một cái bánh mì khô. Nhớ khi trong túi hai đứa cạn tiền, cách hẹn hò duy nhất là cùng nhau đi bộ trong công viên, dừng chân nơi ghế đá ngồi vu vơ nói đủ thứ chuyện trên đời.

Tôi cũng nói em nhiều về ước mơ làm giàu. Và em đã quyết định bảo lưu kết quả đại học, đi làm kiếm tiền để tôi có thể đi học thêm tiếng Anh, cố gắng giành một suất đi du học ở nước ngoài. Ngày đó, em chỉ mong tôi có thể phấn đấu cho cả phần của em nữa, nên đã quyết tâm hi sinh mọi thứ cho tương lai của tôi.

Em đi làm, nắng mưa gió rét em không quản, lúc nào cũng vừa nhận lương xong là vội vàng đạp xe 12 cây số mang tiền về cho tôi. Em biết tôi hết tiền ăn, thường sẽ mua thêm một chiếc bánh mì kẹp đưa tôi. Tôi hớn hở nhận tiền, nhận bánh từ em mà chưa một lần hỏi xem em đã ăn chưa, có mệt không. Tôi biết mình khốn nạn.

Nhưng có lẽ điều khốn nạn hơn cả là tôi đã khiến em phải phá thai nhiều lần khiến thành tử cung của em sau này rất mỏng, khó có thể có con được nữa. Khi biết điều này, trong đầu tôi xuất hiện những ý nghĩ khủng khiếp, tôi nhận ra mình chưa bao giờ có ý định lấy em làm vợ. Tôi muốn lấy một người vợ giàu, làm bàn đạp để nhanh chóng tiến thân trên con đường sự nghiệp.

Tôi đi làm ở một vị trí tốt, gặp những người con gái thông minh, xinh đẹp và chải chuốt. Còn em lạc hậu với những kiến thức đã cũ, công việc thì tầm thường và một lối ăn mặc già nua. Rồi tôi chối từ những lần em bảo tôi cùng về quê em chơi, gạt phăng mỗi lần em nhắc đến đám cưới. Bởi vì, trong tôi đã có hình ảnh người con gái khác.

Đó là con gái của vị sếp tổng công ty tôi. Cô ấy hiện đại, quyến rũ và thường chủ động tán tỉnh, mời gọi tôi. Cũng bởi trời phú cho tôi một vẻ ngoài điển trai, cao ráo và tính cách cũng lịch lãm, gallant nên lọt vào được mắt xanh của cô ấy. Rồi tôi chẳng phải chọn lựa gì nhiều, bởi trong tôi đã có sẵn câu trả lời cho chính mình. Tôi quyết định phụ em. Tôi nói em hãy tìm một người đàn ông mới đi, và lúc nào em hạnh phúc, tôi sẽ cưới vợ. Nhưng em chỉ im lặng và khóc.

Nhưng tôi không biết làm thế nào để trì hoãn được, khi đích thân sếp tổng gọi tôi đến và đề cập đến chuyện cưới xin. Tôi đã rất vui mừng, phấn khởi ra mặt. Tôi nhanh chóng làm lơ em, không đến tìm em nữa. Tôi hân hoan với cánh cửa tương lai đang rộng mở trước mắt mình. Tôi quên đi câu chuyện tình yêu 10 năm, quên đi người con gái đã vì tôi mà bỏ hết cả thanh xuân, tuổi trẻ của mình. Tôi làm đám cưới với một người khác.

Nhưng quả báo chưa bao giờ đến nhanh hơn thế. Hơn một năm sau đám cưới, vợ chồng tôi vẫn chưa có con. Và khi mang thắc mắc này đi hỏi vợ, tôi được cô ấy thản nhiên tuyên bố rằng mình không có khả năng làm mẹ vì buồng trứng đã bị cắt bỏ do u nang từ trước. Tôi bàng hoàng chưa hết, thì từ hôm đó cô ấy còn thể hiện rõ là một gái làng chơi và không đoái hoài gì đến sự có mặt của tôi nữa. Cô ấy thường xuyên đi bar xuyên đêm, hút thuốc, mua các loại rượu mạnh về cất trong nhà và uống khi có nhu cầu.

Tôi nhanh chóng trở thành bù nhìn trong căn nhà, và đau đớn phát hiện ra mình chỉ là một con rối trong màn kịch đã được dựng sẵn của bố con sếp tổng. Nếu muốn tiếp tục sống trong giàu sang, tôi phải câm nín, chấp nhận. Còn không, sự nghiệp của tôi sẽ tiêu tan. Tôi hoàn toàn không biết mình sẽ phải làm gì đây. Tôi trở về tìm em, nhưng em đã không còn ở đó nữa. Tôi thật sự thấy bế tắc đến vô cùng.


Tuấn Hùng

Ý kiến bạn đọc (0) Gửi bình luận Xem thêm

Chia sẻ Facebook
loading...