Pháp luân công là gì?

Chia sẻ Facebook
03/04/2016 13:48:56

Pháp Luân Công (Pháp Luân Đại Pháp) là gì? Vì sao Pháp Luân Công bị đàn áp tại Trung Quốc? Trong phần này của Trung Quốc Không Kiểm Duyệt, tôi sẽ trả lời những câu hỏi này. Năm 1999, cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân đã khiến ĐCSTQ chống lại hơn 100 triệu người và bắt đầu cuộc đàn áp đẫm máu tiếp diễn cho đến tận hôm nay. Với gốc rễ triết lý Phật và Đạo, Pháp Luân Công của người sáng lập, ông Lý Hồng Chí, đã phát triển trở thành một lực lượng lớn trong xã hội Trung Quốc.

Pháp Luân Công
Falun Gong Logo.svg
Ký hiệu của Pháp Luân Công
Phồn thể 法輪功
Giản thể 法轮功
Pháp Luân Đại Pháp
Phồn thể 法輪大法
Giản thể 法轮大法


Pháp Luân Công ( phồn thể : 法輪功 giản thể : 法轮功, bính âm : Fǎlún Gōng ), hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp (phồn thể: 法輪大法, bính âm: Fǎlún Dafǎ ), là một hệ thống "tu dưỡng cơ thể và tinh thần" dựa trên nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn được ông Lý Hồng Chí giới thiệu cho công chúng năm 1992, tại thành phố Trường Xuân, Trung Quốc.


Các bài học Pháp Luân Công được viết trong sách Chuyển Pháp Luân [1] [2] , và hướng dẫn thực hành trong cuốn Đại Viên Mãn Pháp [3] [4] .

Lịch sử


Ngày 13 tháng 05 năm1992, ông Lý Hồng Chí đã bắt đầu giới thiệu Pháp Luân Công [5] ra xã hội ở thành phố Trường Xuân, đông bắc Trung Quốc với khoảng 180 người tham dự. Sau đó các học viên bắt đầu luyện công thành nhóm tại công viên. Tháng 9 năm 1992, Pháp Luân Công được chính thức công nhận là một công phái dưới sự bảo trợ và quản lý của Hiệp hội nghiên cứu Khoa học Khí Công Trung Quốc , được cho phép truyền giảng trên toàn quốc. Ngày 6 tháng 5 năm 1994, ông Lý được Hội nghiên cứu khoa học Khí công tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc công nhận là "Khí công sư lỗi lạc". [6]


Từ năm 1992 đến 1994, người sáng lập Pháp Luân Công đã tổ chức 54 khóa học trên khắp Trung Quốc với số lượng tham dự từ vài trăm đến 6000 người mỗi lần. Các khóa học kéo dài 8 đến 10 ngày, với khoảng 1 giờ rưỡi cho việc giảng các nguyên lý chỉ đạo việc tập luyện & giữ gìn tâm tính của người học viên và nửa giờ cho thực hành.


Pháp Luân Công lan truyền khắp Trung Quốc chỉ bằng cách truyền miệng. Các điểm luyện công xuất hiện trên nhiều công viên tại Trung Quốc với sự hướng dẫn của các học viên tình nguyện. Cuốn sách "Pháp Luân Công" xuất bản tháng 4, năm 1993; sách Chuyển Pháp Luân được xuất bản tháng 1, năm 1995.


Tháng 3 năm 1995, Pháp Luân Công bắt đầu được phổ biến ở nước ngoài, khởi đầu bằng một bài giảng ở Paris tại đại sứ quán Trung Quốc. Một lớp học bảy ngày ở Paris được tổ chức, sau đó là một đợt thứ hai vào tháng năm ở Thụy Điển , và sang các nước khác.


Năm 1999 số học viên Pháp Luân Công đã lên đến trên 70 triệu học viên theo ước tính của chính phủ Trung Quốc [7] .Một chiến dịch đàn áp đã được thực hiện từ 10 tháng 6 năm 1999 do Giang Trạch Dân phát động. Chiến dịch này đã gây ảnh hưởng tới hàng nghìn gia đình tại Trung Quốc. [8]

Pháp Luân Công trên thế giới

Học viên Pháp Luân Công ngồi thiền tại Manhattan , thành phố New York


Pháp Luân Công đã giành được hơn 3000 giải thưởng và bằng khen [9] . Vào năm 2000, thông qua sự bàn bạc của Hiệp hội Pháp Luân Công tại nhiều quốc gia khác nhau, ngày 13 tháng 5 đã được chọn là ngày "Pháp Luân Đại Pháp Thế Giới". Lời mở đầu cuốn Chuyển Pháp Luân bản tiếng Anh được đưa vào sách dạy tiếng Anh tại trường Byreshawara ở Bangalore, Ấn Độ .


Ở Trung Quốc các học viên Pháp Luân Công bị bắt cóc, tống giam một cách bí mật, bị xét xử bất hợp pháp, luật sư bị ngăn cấm bào chữa. [10] Ở Đài Loan học viên Pháp Luân Công được tự do tập luyện, và số lượng học viên rất đông. Ở khu tự trị Ma Cao , Hồng Kông , học viên Pháp Luân Công được tự do tập luyện. Tuy nhiên, có một số vụ việc như chính quyền không cho phép học viên thành lập những điểm nói rõ sự thật về cuộc đàn áp ở Trung Quốc tại những nơi tham quan du lịch, người ta nghi ngờ rằng có áp lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc phía sau sự ngăn cản này. [11]


Năm 2012, ấn bản Minh Huệ Đa Ngữ, một trang web thông tin về Pháp Luân Công đã được đăng và phiên dịch thành nhiều thứ tiếng. [12] [13]

Cuộc đàn áp tại Trung Quốc

Sự kiện đàn áp

Người thỉnh nguyện chấm dứt đàn áp Pháp Luân Công bị bắt giữ tại Thiên An Môn


Chính quyền cộng sản Trung Quốc không thừa nhận là có trại cưỡng bức lao động ( laogai ). Tuy nhiên, tại Hoa Kỳ có một tổ chức gọi là "Laogai Research Foundation" đã thu thập tài liệu và có bằng chứng về sự hiện hữu của hệ thống đàn áp này [15] .

Giáo sư Triệu Hân trường đại học Công thương Bắc Kinh bị bắt khi tập Pháp Luân Công tại công viên Trúc Viện ngày 19/6/2000, cô bị giam cầm trái phép tại Bắc Kinh, cảnh sát đã đánh đập cô đến chết.[16]


Vào ngày 6-7-2006, tại một buổi họp báo trên Parliament Hill, Ottawa , David Kilgour , nguyên Quốc Vụ Khanh phụ trách khu vực Châu Á Thái bình dương của Bộ Ngoại giao Canada và luật sư nhân quyền nổi tiếng David Matas, phát hành một bản báo cáo độc lập, sau hai tháng điều tra của họ và 18 dữ kiện, bằng chứng về việc tố cáo rằng các bộ phận nội tạng của các đệ tử Pháp Luân Công bị mổ cắp tại Trung Quốc để bán và ghép cho những người có nhu cầu và trả giá cao. ông Matas tố cáo rằng việc mổ cắp các bộ phận nội tạng từ các đệ tử Pháp Luân Công là một điều vô nhân đạo chưa bao giờ xảy ra trên Trái Đất [17] [18] .


Các quan ngại đặc biệt đã được người ta nêu ra trong các bản báo cáo về sự tra tấn và bỏ tù bất hợp pháp những người theo môn phái này ở Trung Quốc [19] [20] [21] . Hạ viện Hoa Kỳ đã buộc tội Trung Quốc quấy rối công dân và những người dân Mỹ luyện tập Pháp Luân Công và đã thông qua nghị quyết 188 (đồng thuận theo tỷ lệ 420:0) kêu gọi Trung Quốc "ngừng các cuộc đàn áp và quấy rối những người luyện Pháp Luân Công ở Hoa Kỳ" [22] [23] . Người theo Pháp Luân Công đã tổ chức thu thập chữ ký khắp nơi để khẩn cầu một tòa án nhân quyền xét xử Giang Trạch Dân và những lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc liên hệ đến sự đàn áp. Trong tháng 1 năm 2004, tại 12 quốc gia đã có 16 vụ án tố cáo Giang Trạch Dân và những lãnh đạo ĐCS Trung Quốc liên hệ đến sự đàn áp vì các tội tra tấn, tội ác đối với nhân loại và sát hại chủng tộc.

Nguyên nhân


Một trong những nguyên nhân của cuộc đàn áp được chấp nhận đó là sự ghen tị của Chủ tịch Giang Trạch Dân, vì Pháp Luân Công được đông đảo quần chúng nhân dân yêu thích, các con số ước tính có hơn 70 triệu người không ủng hộ cho cuộc đàn áp, và "Giang Trạch Dân đã một mình quyết định Pháp Luân Công phải bị tiêu diệt". [24] Các nguyên nhân khác:

Đàn áp Pháp Luân Công để đoạt lợi ích chính trị : Trong khi Trung Quốc chú trọng vào việc phát triển kinh tế, thì nhiều viên chức trong chính quyền chuyên môn trong việc tuyên truyền chính trị và đấu tranh tư tưởng bị lãng quên. Họ muốn dựa vào vu khống tạo lý do đàn áp Pháp Luân Công để đoạt được quyền lợi chính trị và được Giang Trạch Dân chú ý. [25] [26]

Sự xung đột ý thức hệ: Đảng Cộng Sản Trung Quốc vô thần trong lịch sử của mình đã thách thức hệ tư tưởng của nó và khả năng tổ chức của nó. [27] Trong những năm 1966-1976 "Đại cách mạng văn hóa" [28] với việc đàn áp các nhóm tôn giáo và văn hóa truyền thống, đập phá đền chùa, gần như đã phá hủy hết các giá trị tín ngưỡng tinh thần của người dân Trung Quốc. Việc Pháp Luân Công tin vào các giá trị Chân Thiện Nhẫn, vào "thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo", có sự tương đồng với văn hóa truyền thống đã làm cho Đảng nổi giận. Năm 1999, Tân Hoa Xã tuyên bố "Thực tế, cái gọi là nguyên tắc ‘Chân, Thiện và Nhẫn’ được giảng bởi ông Lý Hồng Chí (người sáng lập Pháp Luân Công) chẳng có gì chung với sự phát triển văn hóa và đạo đức xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang cố gắng đạt được".

Giải thích theo Cửu Bình : Cửu Bình một cuốn sách bình luận về chính bản chất của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cuốn sách đã nêu ra toàn bộ lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong việc đàn áp nhân dân và đàn áp các nhóm tôn giáo, tinh thần, khí công để duy trì sự thống trị trong suốt quá trình thành lập đến nay. [29]

[TIKI] SIÊU THỊ TÃ BỈM - QUÀ XINH CHO BÉ

Vào thập niên 70 của thế kỷ trước tại Trung Quốc, phong trào tập khí công phát triển mạnh mẽ rồi đạt đến cao trào. Hồi đó ở Trung Quốc ai cũng biết về khí công ở các mức độ khác nhau và hầu như gia đình nào cũng có người tập.

Cảnh một buổi tập Pháp Luân Công thường thấy ở Trung Quốc trong những năm 1992-1999

Một báo cáo thống kê của Ủy ban Thể thao Quốc gia Trung Quốc trước năm 1999 về hiệu quả chữa bệnh của Pháp Luân Công đối với 28.571 người tập cho thấy: 23.619 người sau khi luyện tập đã khỏi bệnh và cơ bản bình phục, chiếm 82,7%; 4.616 người sau khi luyện công đạt được chuyển biến tốt, chiếm 16,2%; 336 học viên sau khi luyện công không chuyển biến, chiếm 1,2%. Nói chung hiệu quả chữa bệnh lên tới 98,8%. Các loại bệnh tật liên quan rất đa dạng, bao gồm các bệnh về tiêu hóa, xương, khớp, và bệnh tim là nhiều nhất.

Tại hai lần “Hội Sức khỏe Đông phương” năm 1992 và 1993, Pháp Luân Công đã liên tiếp giành được các danh hiệu cao quý nhất như ‘Minh Tinh Công phái’, ‘Giải Vàng Đặc biệt’, giải thưởng ‘Thúc đẩy Tiến bộ Khoa học’, và người sáng lập Pháp Luân Công là ông Lý Hồng Chí đoạt giải thưởng ‘Khí công Sư được yêu thích nhất’.

Ngày 19 tháng 07 năm 1998, Thời báo Kinh tế Trung Quốc đã đăng bài báo có tựa đề: “Tôi có thể đứng dậy!” Bài báo kể về câu chuyện của cô Tạ Tú Phân, một người nội trợ ở thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, bị liệt hơn 16 năm, nhưng đã có thể đi lại sau khi cô bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công.

Tính cho đến nay Pháp Luân Công đã nhận được hơn 3.000 giải thưởng và giấy công nhận trên toàn thế giới vì những lợi ích về tinh thần, đạo đức và sức khỏe. Ông Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công, đã 5 lần được đề cử giải Nobel Hòa bình và được Nghị viện Châu Âu đề cử cho giải thưởng Tự do Tư tưởng Sakharov. Ông được trao tặng giải “Tự do Tín ngưỡng Quốc tế” của tổ chức Ngôi nhà Tự do (Freedom House) và giải “Lãnh tụ Tinh thần.” Trong “Danh sách 100 Thiên tài Đương đại” năm 2007, ông Lý Hồng Chí được xếp hạng thứ 12, là người Hoa có ảnh hưởng lớn nhất đến thế giới đương thời. Năm 1996, Đại sư Lý và gia đình đã tới định cư ở Hoa Kỳ theo chương trình “Nhân tài Kiệt xuất”.

Hơn 3000 giải thưởng và giấy công nhận quốc tế dành cho Pháp Luân Công và ông Lý Hồng Chí

Hiện nay, Pháp Luân Công đã được phổ biến ở 114 quốc gia và các cuốn sách của Pháp Luân Công đã được dịch sang hơn 38 ngôn ngữ.

Pháp Luân Công tại New York – Mỹ

Pháp Luân Công tại Hàn Quốc

Pháp Luân Công tại Đài Loan

Pháp Luân Công tại Việt Nam

Pháp Luân Công tại Hồng Kông

Sự thật và nguyên nhân của cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc

Hiện nay thông tin về cuộc đán áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc đã được cả thế giới biết đến. Ông Giang Trạch Dân, cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là người đã ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công với một chính sách bức hại rất tàn nhẫn “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể”.

Cuộc đàn áp Pháp Luân Công bị lên án và vạch trần bởi các nước

Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế và các quốc gia trên thế giới đã và đang lên án cuộc đàn áp này của chính quyền Trung Quốc, đặc biệt là nạn mổ cướp nội tạng của những người tập Pháp Luân Công còn đang sống được thực hiện trên quy mô lớn ở Trung Quốc dưới sự hậu thuẫn của chính quyền.


Ông David Kilgour là nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Canada đã vạch trần việc thu hoạch nội tạng sống trên diện rộng này ở Trung Quốc.

Ngày 18/11/2009 Toà án Quốc gia Tây Ban Nha đã truy tố 5 quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc vì vai trò của họ trong các tội ác tra tấn và diệt chủng đối với những người tập Pháp Luân Công tại Trung Quốc theo nguyên tắc thẩm quyền phổ quát xuyên biên giới. Các bị cáo bao gồm: Cựu Tổng Bí thư ĐCSTQ Giang Trạch Dân; La Cán, người đứng đầu Phòng 610 – lực lượng cảnh sát bí mật trên toàn Trung Quốc chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công; Bạc Hy Lai, cựu Bí thư Thành ủy thành phố Trùng Khánh và cựu Bộ trưởng Thương mại; Giả Khánh Lâm, một trong bốn Đảng viên cao cấp nhất của ĐCSTQ và Ngô Quan Chính, Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương ĐCSTQ.

Môn tu luyện an hòa


Nguyên nhân chính của cuộc đàn áp này bắt nguồn từ lòng đố kỵ và sự sợ hãi của ông Giang Trạch Dân. Thời báo Đại Kỷ Nguyên xin tóm tắt lại sự việc này như sau:

Vào ngày 25/6/1992, khóa dạy Pháp Luân Công đầu tiên tại Bắc Kinh được tổ chức tại hội trường Cục Vật liệu Xây dựng Quốc gia. Khóa thứ hai bắt đầu ngày 15/7/1992 tại hội trường Pháo binh số 2, Quân đội Trung Quốc, cũng ở Bắc Kinh.

Những người theo học các khóa này thuộc tầng lớp cao của xã hội Trung Quốc. Nhiều học viên là bộ trưởng và quan chức cấp cao ở cấp cục, tỉnh và nhà nước, và thậm chí có cả vợ của một ủy viên thường vụ Bộ chính trị ĐCSTQ.

Nhiều quan chức cao cấp đã nghỉ hưu cũng theo học Pháp Luân Công. Sau khi trải nghiệm việc tập Pháp Luân Công có thể chữa bệnh, tăng cường sức khỏe và đề cao đạo đức như thế nào, họ muốn nhiều người hơn nữa cũng thu được lợi ích từ môn tập này.

Hồi đó, các quan chức như Phó Thủ tướng, Chủ tịch và Phó Chủ tịch Quốc hội, và Chủ tịch và Phó Chủ tịch Ủy ban Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc đều đã đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”.

Ông Vương Phương, cựu Bộ trưởng Công an, cũng tập Pháp Luân Công. Thủ tướng Lý Bằng cũng đã đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Ông Lý Bằng ở bên cạnh nhà ông Giang Trạch Dân và đã tặng ông Giang một cuốn “Chuyển Pháp Luân”.

Vào khoảng năm 1994, vợ của ông Giang Trạch Dân là bà Vương Dã Bình đã mời một người đến nhà ở Trung Nam Hải (trụ sở các văn phòng và nhà ở của những người lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCSTQ) để dạy Pháp Luân Công cho mình, và bà bắt đầu tập tại nhà.

Ông Hồ Cẩm Đào biết về Pháp Luân Công vào năm 1998. Ông Trương Mạnh Nghiệp, một người bạn học ở trường Đại học Thanh Hoa, đã giới thiệu môn tập này cho ông Hồ. Ông Hồ, vợ ông là bà Lưu Vĩnh Thanh, và ông Trương Mạnh Nghiệp cùng học tại Đại học Thanh Hoa trước kia. Họ là bạn học trong 6-7 năm và chơi rất thân với nhau.

Sức khỏe của ông Trương Mạnh Nghiệp rất kém khi còn ở trong trường; thậm chí ông đã phải nghỉ ốm một năm. Sau đó ông bị tích dịch, triệu chứng của bệnh xơ gan giai đoạn cuối. Toàn bộ khuôn mặt của ông bị phù, và các bác sĩ nói rằng ông sẽ không sống được lâu, nhưng các bệnh tật của ông đều đã khỏi sau khi ông tập Pháp Luân Công.

Ông Trương Mạnh Nghiệp đã kể với ông Hồ về những trải nghiệm của mình trong dịp hội trường năm 1998. Vào năm 1999, ông Trương gửi nhiều cuốn sách của Pháp Luân Công cho vợ ông Hồ là bà Lưu Vĩnh Thanh, và bà Lưu đã viết bưu thiếp cảm ơn.

Nghe nói rằng bà Lưu Vĩnh Thanh cũng đã học Pháp Luân Công. Khi ông Hồ Cẩm Đào có cuốn “Chuyển Pháp Luân”, ông nói, “Đây là một cuốn sách để tu Phật, không thể để tùy tiện được. Cần phải để ở trên giá sách.”

[SENDO] SIÊU VOUCHER TRẢ GÓP 0%

Sau khi nghe tin rằng ông Giang Trạch Dân đã quyết định đàn áp Pháp Luân Công, bà Lưu Vĩnh Thanh viết một lá thư cho ông Trương Mạnh Nghiệp, khuyên ông phải cẩn thận. Sau đó, ông Giang cố ý bắt ông Trương Mạnh Nghiệp và khiến ông Trương trở thành người tập Pháp Luân Công đầu tiên bị kết án ở tỉnh Quảng Đông.

Ngay từ năm 1993, ông Giang Trạch Dân đã thường xuyên nghe nói về ông Lý Hồng Chí. Nghe nói rằng một người thân cận với ông Giang quan tâm đến Pháp Luân Công và thỉnh thoảng lại nói về Pháp Luân Công với ông Giang, chẳng hạn như ai đó đã khỏi bệnh nhờ tập Pháp Luân Công, hay có người được khiêng vào giảng đường của ông Lý Hồng Chí và sau đó có thể tự đi ra mà không cần người giúp đỡ.

Thỉnh thoảng, người này nói về việc ông Lý Hồng Chí nói với một số người lãnh đạo cao cấp về các đời trước của họ như thế nào. Ông Giang cũng muốn nghe về các đời trước của mình. Một hôm khi ông Giang đang nằm nghỉ trên giường thì người này bước vào. Ông Giang nhảy ra khỏi giường và nôn nóng hỏi, “Ông Lý Hồng Chí có nhắc đến tôi không? Ông ấy có nói tôi là ai trong các đời trước không?” Người đó trả lời là không. Mọi người ở đó giật mình về sự thất vọng và tức giận của ông Giang khi nghe thấy vậy.

Mọi người rất kính trọng và biết ơn ông Lý Hồng Chí. Thỉnh thoảng ông Giang lại nghe mọi người nói chuyện về tính cách cao thượng và sự chính trực hiếm có của ông Lý Hồng Chí với thái độ rất ngưỡng mộ. Tất cả những điều này đã khiến ông Giang cảm thấy rất đố kỵ.

Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch viết “Pháp Luân Công đối với đất nước và nhân dân chỉ có trăm điều lợi mà không có một điều hại” vào báo cáo điều tra của chính quyền Trung Quốc đối với Pháp Luân Công và còn ghi thêm rằng “được lòng dân là được thiên hạ, mất lòng dân là mất thiên hạ”.

Vào ngày 25/4/1999, hơn 10 ngàn học viên Pháp Luân Công đã thỉnh nguyện ôn hòa tại Trung Nam Hải để đề nghị chính quyền trả tự do cho những người tập Pháp Luân Công ở thành phố Thiên Tân bị bắt một cách bất hợp pháp. Ông Chu Dung Cơ đã ra bảo các học viên cử một số người làm đại diện để vào nói chuyện với ông. Ông Chu đã lắng nghe lời thỉnh nguyện và cuối cùng đồng ý ra lệnh cho cảnh sát Thiên Tân thả người.

Vào tối 25/4/1999, ông Giang viết một bức thư cho tất cả các ủy viên Bộ Chính trị. Ông Giang viết trong bức thư rằng, “Chẳng lẽ học thuyết Mác-xít của những người cộng sản, niềm tin của chúng ta vào chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần, lại không thể đánh bại những gì mà Pháp Luân Công đề cao hay sao?” Bức thư này đã được in và lưu hành.

Tại cuộc họp của Ban Thường vụ Bộ Chính trị, tất cả sáu ủy viên thường vụ khác (trong tổng số bảy ủy viên) đều đã lập luận phản đối việc đàn áp Pháp Luân Công. Ông Chu Dung Cơ nói: “Mong ước lớn nhất của họ chỉ là để trở nên khỏe mạnh… Vì vậy tôi nghĩ rằng không có lý khi lập luận rằng những người này có tham vọng chính trị. Hơn nữa, chúng ta không thể quay trở lại việc giải quyết các vấn đề tư tưởng bằng các cuộc vận động chính trị được. Việc này không tốt cho mục đích chính của chúng ta trong phát triển kinh tế, và còn tồi tệ hơn cho hình ảnh mở cửa của Trung Quốc.”

Ông Giang nhảy lên khi nghe thấy vậy và thét lên, chỉ thẳng tay vào ông Chu, “Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Đảng và đất nước sẽ chết!” Sự tức giận của ông này đã làm những người khác sợ hãi.

Ông Chu, người đã từng bị dán nhãn là một người “cánh hữu” vì một lời nhận xét của ông vào năm 1958, trở nên im lặng. Vì lời nhận xét trước kia của mình mà ông đã bị bức hại trong gần 20 năm, và phải nếm mùi quả đấm sắt mà ĐCSTQ sử dụng với những người bất đồng quan điểm.

Để bắt các ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị khác đồng ý loại bỏ Pháp Luân Công, ông Giang đã có âm mưu cùng với người phụ trách An ninh Quốc gia thời bấy giờ là ông Tăng Khánh Hồng để cung cấp thông tin tình báo giả thông qua các điệp viên ở Mỹ. Những thông tin giả này nói rằng người sáng lập Pháp Luân Công được CIA ủng hộ và đã nhận hàng chục triệu đô-la từ CIA. Ông Giang đã công bố “thông tin tình báo quan trọng” này cho Trung ương Đảng. Các ủy viên Ban Thường vụ khác không thể biết được là điều đó có đúng hay không nên đã phải im lặng.

Vào ngày 10/6/1999, ba ngày sau khi phát biểu tại cuộc họp của Ban Thường vụ Bộ Chính trị, ĐCSTQ đã thành lập “Ban Chỉ đạo Xử lý Vấn đề Pháp Luân Công,” hay còn gọi là Phòng 610. Hai ông Lý Lan Thanh và La Cán là hai người lãnh đạo cao nhất và nhì của phòng. Cơ quan này, tương tự như Ban Cách mạng Văn hóa Trung ương thời Mao Trạch Đông và Gestapo của Hitler, được giao đặc quyền đứng trên pháp luật.

Các chiến lược chính của ông Giang trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công bao gồm “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể.” Ông này đã tiêu hủy các cuốn sách của Pháp Luân Công, phong tỏa thông tin trên Internet, và bôi nhọ Pháp Luân Công trên các phương tiện truyền thông. Ông Giang cũng phạt nặng các học viên, tịch thu tài sản cá nhân của họ, đuổi việc và sách nhiễu việc làm ăn của họ.

Các học viên bị hủy hoại thân thể bằng cách đánh đập tàn nhẫn, tra tấn, ngược đãi, và bị mổ lấy nội tạng khi họ vẫn còn sống. Cảnh sát được khuyến khích tra tấn các học viên bằng cách được phép coi những cái chết do bị tra tấn là tự tử, thiêu xác mà không cần xác định danh tính, và thông qua việc thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công còn đang sống để bán lấy tiền.

Để kích động lòng thù hận đối với các học viên Pháp Luân Công, ông Giang đã ra lệnh cho ông La Cán dàn dựng vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn vào năm 2001, trong đó những người không phải là học viên giả dạng làm học viên và tự thiêu. Tin tức về việc này đã được lan truyền ra khắp thế giới thông qua các phương tiện truyền thông của chính quyền Trung Quốc với một tốc độ chưa từng có.

Cả thế giới lên án phản đối cuộc đàn áp Pháp Luân Công. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Ông Giang Trạch Dân cũng thành lập một lực lượng đặc vụ để ám sát người sáng lập Pháp Luân Công. Một phần trong lệnh của ông này là, “phải cải tiến hoạt động, lập ra nhiều kế hoạch khác nhau. … Việc ám sát phải thành công.”

Ông Giang đã chấp nhận rủi ro khi sử dụng tiền của của nhà nước, hủy hoại nền tảng đạo đức của nhân dân Trung Quốc, và hủy diệt tương lai của chính quyền Trung Quốc bằng cách dùng các thủ đoạn tàn bạo và vô nhân đạo để đàn áp các học viên Pháp Luân Công, là những người tu Phật.

Đối với các nước phát triển, nhân tính và sự tôn trọng các quyền tự do của con người là thước đo nền văn minh, đạo đức và tiến bộ xã hội.

Chính quyền của ĐCSTQ thực thi chính sách đàn áp và bức hại tàn nhẫn đối với Pháp Luân Công, Tây Tạng là vi phạm quyền tự do tín ngưỡng của con người và đi ngược lại những giá trị đạo đức căn bản.


Để thúc đẩy phong trào khí công trong quần chúng, hiệp hội khí công Trung quốc có tổ chức “Hội sức khỏe đông phương” tại Bắc kinh, quy tụ hầu hết các môn khí công tại Trung Quốc. Cả 2 kỳ đại hội Pháp Luân Công đều nổi bật nhất và năm 1992 đoạt giải minh tinh công phái.


Những ai tập Pháp Luân Công đều có một cuốn sách để đọc, đó là sách Chuyển pháp luân, đây là một cuốn sách về học thuật tu luyện khí công, giúp người ta nâng cao tâm tính. Giang Trạch Dân nhận thấy rằng các học viên đọc cuốn sách này rất xem trọng và tuân thủ theo sách rất nghiêm túc, trong khi đó các chính sách của Đảng đề ra lại không được quần chúng hưởng ứng quan tâm. Người ta ca ngợi Pháp Luân Công cùng Sư Phụ là Lý Hồng Chí giúp cải thiện sức khỏe mà chẳng có ai ca ngợi chức Tổng Bí Thư của ông ta, đã khiến sự đố kỵ trong Giang Trạch Dân dâng cao. Năm 1998 sách Chuyển Pháp Luân được xem là cuốn sách bán được nhiều nhất tại Trung Quốc, cũng trong năm này Giang Trạch Dân tuyên bố cấm lưu hành sách Chuyển Pháp Luân


Năm 1994, một người vợ của Giang Trạch Dân là Vương Dã Bình cũng tập Pháp Luân Công; Giang Trạch Dân nói: “Ngay cả bà vợ bên tôi cũng tin Lý Hồng Chí, thì còn ai tin Tổng Bí thư này đây!”, vì thế mà không cho phép vợ tập.


Người ta vẫn còn kể một câu chuyện vào năm 1998 có lũ lớn, Giang Trạch Dân khi đang thị sát ở một con đê lớn thì chợt nhìn thấy một nhóm người đang làm việc cực nhọc; ông ta rất đắc ý, nói với những người đi theo: “Những người này nhất định là đảng viên cộng sản”, rồi cho người tới hỏi, kết quả được trả lời đây là những học viên tập Pháp Luân Công. Giang Trạch Dân lúc ấy lửa đố kỵ bốc lên, sầm mặt lại rồi quay đầu đi luôn.


Cũng trong năm 1998, cán bộ lão thành Kiều Thạch chỉ vì viết “Pháp Luân Công đối với đất nước và nhân dân chỉ có trăm điều lợi mà không có một điều hại” vào báo cáo điều tra và còn ghi thêm rằng “được lòng dân là được thiên hạ, mất lòng dân là mất thiên hạ” mà bị Giang Trạch Dân vô cùng ghen tức tật đố. Sự đố kỵ của Giang Trạch Dân cũng là vì lúc ấy rất nhiều cán bộ lão thành trong quân đội và quân nhân tại ngũ đều tập Pháp Luân Công.


Một thực tế là vợ của Giang Trạch Dân là Vương Dã Bình cùng một số bà con họ hàng cũng tập Pháp Luân Công, nên Giang Trạch Dân phát hiện rằng dù ông ta có to tiếng mắng chửi hay đánh đập thì họ vẫn vui vẻ với ông ta, không hề mắng lại. Ông ta cũng phát hiện rằng các học viên Pháp luân Công đều thực hiện theo một nguyên lý là nếu bị đánh cũng không đánh lại và bị chửi cũng không chửi lại. Ngay lập tức Giang Trạch Dân quyết định tiêu diệt xóa sổ vĩnh viễn Pháp luân công, vì nếu bị đánh cũng không đánh lại thì như vậy tiêu diệt môn này chẳng phải quá dễ dàng hay sao, lợi dụng ngay chính lòng từ thiện các học viên để đàn áp họ


Sau đó Giang Trạch Dân chỉ thị điều tra Pháp Luân Công, tìm ra lý do để khép môn này vào tà giáo. Bộ Công an bắt đầu một đợt điều tra, tìm kiếm. Các biện pháp bao gồm như trà trộn vào các học viên, nghe trộm điện thoại, giám sát những người tình nguyện, lùng sục bất ngờ nhà, tịch thu vật dụng cá nhân, rất nhiều hình thức quấy rối (bất hợp pháp) xảy ra sau đó bởi công an Trung Quốc, bao gồm cả việc làm bẩn các buổi tập sáng công cộng bằng súng phun nước và đóng cửa một số địa điểm. Ở một vài vùng nhà cửa bị lục soát. Nhưng kết quả là không tìm được bằng chứng nào để khép tội Pháp Luân Công. Dù thế Giang Trạch Dân vẫn quyết định tiêu diệt môn này.


Ngày 10/6/1999 Giang Trạch Dân đã thành lập Phòng 610, một cơ quan an ninh bí mật có nhiệm vụ diệt trừ Pháp Luân Công. Giang Trạch Dân đã cấp quyền vượt trên tất cả các cấp địa phương gồm cảnh sát, chính quyền, và tòa án, tức là đàn áp các học viên mà không cần chứng cứ hay qua xét xử, có thể tra tấn đến chết các học viên mà không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào; và Phòng 610 sau đó đã trở thành công cụ chính để bắt giữ, tra tấn, và giết hại các học viên Pháp Luân Công


Các ủy viên trong Bộ Chính trị không ai tán thành việc đàn áp này, nhưng Giang Trạch Dân đã dùng quyền lực của cá nhân mình bắt mọi người phải phục tùng trong việc đàn áp Pháp Luân Công


Ngày 20/7/1999 tất cả các phương tiện truyền thông của Trung Quốc đều lên tiếng cho rằng Pháp Luân Công là tà giáo, công an vào cuộc bắt bớ các học viên. Giang Trạch Dân lên kế họach sau 3 tháng sẽ xóa sổ Pháp Luân Công, nhưng các nhân viên phòng 610 vì để muốn lấy lòng Giang Trạch Dân còn muốn hoàn thành vượt kế hoạch 3 tháng đã đề ra, vì họ thấy rằng với điều kiện quá dễ dàng như thế thì việc diệt Pháp Luân Công với 3 tháng là quá lâu, không cần nhiều thời gian đến vậy.


Thế nhưng thực tế xảy ra là không chỉ sau 3 tháng mà đến tận bây giờ sau 12 năm Pháp Luân công không chỉ vẫn tồn tại mà phát triển phổ biến đến 114 quốc gia, điều này giúp nhiều quốc gia hiểu rất rõ về Pháp Luân Công thông qua chính các học viên này tại đất nước mình.


Sau đây chúng ta cùng tìm hiểu một vài lý do mà Trung Quốc đưa ra để đàn áp Pháp Luân công


Đây chính là lý do phổ biến nhất, chính quyền Trung Quốc cho rằng học Pháp Luân Công làm cho con người ta tự tử.


Tháng 1/2001 truyền thông Trung Quốc phát đi khắp nơi cảnh quay 1 học viên Pháp Luân Công tự thiêu tại quảng trường thiên an môn. Sau đó nhiều cuộc điều tra đã được thực hiện bởi tờ Washington Post và một số tờ báo khác, và đã phát hiện rằng đó là một hiện trường giả, không có tự thiêu, người bị thiêu chết là một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.


Người ta cũng biết rằng người tu luyện là không được sát sinh, môn Pháp Luân Công cũng cấm sát sinh, vậy tại sao lại đi giết chính bản thân mình chứ, nên việc cho rằng tập Pháp Luân Công dẫn đến tự tử là hoàn toàn không có cơ sở.


Hơn nữa môn này đã xuất hiện đến 114 nước trên thế giới với hơn 100 triệu học viên, vậy tại sao tất cả các nước trên thế giới không có ghi nhận trường hợp nào học viên Pháp Luân Công tự tử, mà chỉ có chính quyền Trung Quốc đưa ra một vài người cho là tự tử quay thành phim đưa đi phổ biến trong dân chúng, trên thế giới người ta chỉ xác nhận rằng các học viên tại Trung Quốc bị tra tấn đến chết, thậm chí bị mổ lấy đi nội tạng dù đang còn sống, mà không có ghi nhận trường hợp nào tự tử cả.


Mặt khác những ai tập khí công thuờng là coi trọng sức khỏe mới tập, vậy nếu tự tử chết đi thì cần gì phải tập luyện khí công làm gì nữa. Lý do này đưa ra hoàn toàn không có cơ sở.

Tập Pháp Luân Công không được uống thuốc dẫn đến chết người


Vấn đề trị bệnh hiện nay có 3 hình thức chính là Tây y trị bệnh, đông y trị bệnh, khí công trị bệnh. Việc tập khí công có thể chữa được bệnh tật đã được y học và khoa học chứng thực rồi.


Tập Pháp Luân Công mục đích là để nâng cao sức khỏe và trị được bệnh, vậy nếu tập khí công có thể chữa được bệnh thì có cần uống thuốc không. Nếu tập khí công không trị bệnh được thì mới phải viện đến đông y hay tây chứ. Lý do này cũng không hợp lý.


Chính quyền Trung Quốc vẫn đưa ra các lý do đại lọai như thế, nhưng hiện nay trên thế giới đã biết sự thật việc này rồi, những tuyên truyền của chính quyền chỉ có tác dụng lừa bịp dân chúng mà thôi.


Hiện tại Trung Quốc đã phong tỏa internet cũng như báo cáo của nước ngoài về Pháp Luân Công, nên nhiều người dân trong nước vẫn không biết được sự thật này.

Dấu hiệu xuất hiện phương pháp tẩy não phát ra từ phòng 610 Trung Quốc và vấn đề “Lấy Pháp Làm Thầy”

Dấu hiệu xuất hiện phương pháp tẩy não phát ra từ phòng 610 Trung Quốc và vấn đề “Lấy Pháp Làm Thầy”

Xin chào quý bạn học viên, tôi là một học viên Pháp Luân Công ở TP.HCM. Vừa qua tôi đọc bài chia sẻ của bạn học viên Trung Quốc trên mạng lưới Minh Huệ có tựa đề “Vén bức màn bao trùm những phương pháp tẩy não các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ”, tại địa phương của tôi, qua hình thức chia sẻ nhóm nhỏ tôi phát hiện một số tình huống tương tự. Thông qua bài viết này tôi xin chia sẻ cùng các bạn học viên.

Trong bài viết của mình, vị học viên Trung Quốc cho biết phương pháp Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sử dụng là như sau:

Một cách thức mà Phòng 610 thường sử dụng là dùng các học viên cũ đã bị chuyển hóa để làm việc với các học viên chưa bị chuyển hóa. Những người được huấn luyện đặc biệt này rất quen thuộc với các sách Đại Pháp. Nhưng họ thường rút tỉa những lời từ các sách Đại Pháp ra khỏi bối cảnh với mục đích là làm lung lay chính tín của học viên vào Sư phụ và Đại Pháp. Họ thay phiên nhau nói chuyện với các học viên từ sáng sớm đến tối khuya mỗi ngày. Các học viên càng muốn lý luận với họ thì họ càng thích. Sau cùng, họ muốn các học viên trở nên nhầm lẫn. Điều đáng buồn là một vài học viên mà thiếu một sự hiểu biết sâu đậm và rõ rệt về các nguyên lý Pháp đã thật sự bối rối và cuối cùng lệch khỏi Đại Pháp. Cũng có các học viên biết rằng điều mà những người này nói là vô lý, nhưng vẫn đầu hàng vì họ không chịu nổi sự sách nhiễu và chỉ muốn thoát ra ngoài thôi.”

Chia sẻ Facebook
loading...