Nương tình yêu đi qua bệnh tật - Kỳ 3: Thoát khỏi bàn tay tử thần

16/05/2019 11:19:05

Thiệp mời đã in, tiệc cưới đã đặt, ngày tổ chức đám cưới cận kề, cô dâu bỗng lên cơn co giật rồi lịm dần đi trong vô thức. Đúng ngày cưới, họ hàng hai bên lặng lẽ gặp nhau ở khoa thận của Bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM.

Ảnh cưới của Xuân và Phúc trước khi Xuân ngã bệnh - Ảnh: NVCC

Hai nhân vật chính trong câu chuyện ly kỳ sau đây là Huỳnh Thị Thanh Xuân và Trần Thiên Phúc (ngụ tại TP.HCM). Đã ba năm kể từ ngày "cưới hụt", hai con người ấy vẫn ríu rít bên nhau và đang vun vén cho một giấc mơ có thật...


Tử thần gọi tên

24 tuổi, Xuân có một tình yêu tuyệt vời và một công việc ổn định. Tất cả đều hoàn hảo cho đến tháng 11-2015. Mọi điều tồi tệ diễn ra quá nhanh khiến cô gái trẻ không thể hiểu điều gì đang xảy ra với mình. Khởi điểm cho chuỗi ngày tồi tệ ấy là khi cô phát hiện trong lòng bàn tay có các chấm đỏ li ti rồi lan rộng ra khắp cơ thể.

Những tháng ngày sau đó cô nhiều lần tìm đến bốn bệnh viện lớn ở TP.HCM nhưng chỉ nhận được một chẩn đoán chung là "dị ứng". Đó là kết luận sau vô số lần thăm khám xét nghiệm. Thế là một thời gian dài từ cuối năm 2015 đến tháng 6-2016, Xuân chỉ uống thuốc "dị ứng".

Uống bao nhiêu thuốc vẫn không khỏi bệnh, thân thể cô gái tuổi đôi mươi bắt đầu lộ những vết bầm tím như bị ai đánh đập, các khối u nhọt cứ thế mọc lên mỗi lúc một nhiều hơn ở chân và tay.

"Em không dám ăn gì cả, chỉ còn cách nhịn món này né món kia vì sợ dị ứng". Chính điều này làm sức khỏe của Xuân ngày thêm suy kiệt. Rồi, trong lúc dọn dẹp nhà cô đột nhiên ngã gục xuống sàn nhà.

"Lần này bác sĩ nói em bị thiếu máu rồi truyền máu. Chưa kể trước đó em còn được chẩn đoán viêm ruột thừa và thế là bị mổ nội soi. Mổ xong chân em phù, tai và miệng lở loét không sao ăn được" - Xuân kể.

Lúc đang nằm truyền máu trên giường bệnh thấy người cạnh bên ăn chuối, Xuân xin một trái ăn rồi bất ngờ lên cơn co giật, sùi bọt mép và lịm đi. Bốn ngày hôn mê, tỉnh dậy cô đã nằm trong khoa thận của Bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM, quanh mình đủ thứ dây nhợ.

Nhập viện được một tuần, PGS.TS.BS Nguyễn Thị Bích Hương - nguyên phó khoa thận (Bệnh viện Chợ Rẫy) - vẻ mặt nghiêm nghị kéo bà Nguyễn Thị Thanh Hằng (60 tuổi, mẹ Xuân) vào phòng nói nhỏ: "Con của chị bị bệnh viêm thận Lupus, nặng nhất trong các bệnh nhân đang điều trị ở khoa này. Tỉ lệ sống chỉ còn 1%".


Bà Hằng run người bàng hoàng bởi con gái bà còn rất trẻ, đang có công ăn việc làm tốt và đặc biệt ngày cưới của con đã cận kề. "Tôi không tin, tôi hoài nghi về chẩn đoán của bác sĩ" - bà Hằng quả quyết.

Nhưng rồi bà Hằng cũng phải chấp nhận sự thật. Không những thế, con gái bà còn phải gánh thêm hàng loạt căn bệnh nguy hiểm khác như suy tim, viêm phổi, nhồi máu não, động kinh... Chưa kể Xuân còn bị thiếu máu rất trầm trọng bởi căn bệnh máu bẩm sinh Thalassemia.

Khi biết tỉ lệ sống của mình chỉ có 1%, Xuân suy sụp. Cô chỉ mong sao bác sĩ chích cho một liều thuốc chết quách đi cho xong.

Với đủ thứ bệnh đày đọa như thế, chỉ sau một thời gian ngắn từ cô gái cân nặng 50kg, Xuân chỉ còn 37kg, bụng trương phình như người mang bầu. Cô tiều tụy đến nỗi các bác sĩ trong khu điều trị nhìn rồi chép miệng nói "như trái chuối giập".

Cơ thể Xuân trở nên kém kiểm soát miễn dịch mỗi khi bị nhiễm trùng và việc chạy thận nhân tạo với Xuân cũng trở nên khó khăn khi cơ thể không đáp ứng. Cả mấy chục lần người nhà phải ký vào cam kết sinh - tử với vô số lần "chết hụt". Tính mạng của Xuân như đèn treo trước gió.

Hạnh phúc của đôi bạn trẻ trước khi Xuân nhập viện - Ảnh: NVCC


Từ tỉ lệ sống 1%

Ngày được chỉ định truyền huyết tương chẳng ai nghĩ Xuân có thể vượt qua... tử thần. Ấy thế mà cô gái trẻ lại lập kỳ tích với tốc độ hồi sinh ngoạn mục để trở thành bệnh nhân đặc biệt nhất trong công trình nghiên cứu căn bệnh suy thận tiến triển nhanh của nhóm bác sĩ Hương.

Ngoài tiến bộ của y khoa và quyết tâm "còn nước còn tát" của gia đình, để có được điều kỳ diệu ấy, cạnh Xuân luôn có bóng dáng của chàng trai Trần Thiên Phúc, người bạn đời chưa kịp cưới. "Lúc chưa là gì của nhau, Phúc đưa em đi khám bệnh bị bác sĩ đuổi ra ngoài. Phúc nói lớn đây là vợ tôi và tôi muốn biết tình trạng của cô ấy" - Xuân kể. Và đó chính là lúc Xuân biết rằng Phúc là bờ vai vững chắc để cô tựa vào.

Mẹ Xuân nói rằng trước tình cảnh trớ trêu này lẽ thường các chàng trai sẽ chọn cách "bùng". Nhưng Phúc thì không. Chỉ mất chút ít thời gian định thần với cú sốc, Phúc bình thản đón nhận và nguyện làm chỗ dựa tinh thần cho Xuân để cô có động lực chiến đấu với bạo bệnh. Thế là ngoài giờ làm việc, Phúc lại âm thầm vào bệnh viện phụ chăm sóc cho Xuân từ bữa ăn, giấc ngủ.

Phúc nói để quyết định đi cùng Xuân trong suốt một thời gian dài thực ra không phải là điều dễ dàng. Là người đứng giữa gia đình và Xuân, có nhiều chuyện Phúc chỉ biết giữ kín trong lòng, rồi lựa lúc thích hợp trấn an mọi người để ai cũng được vui vẻ.

"Dù có người nói ra nói vào nhưng ngay từ đầu tôi đã quyết định theo Xuân đến cùng. Tôi không muốn Xuân phải lo lắng, suy nghĩ bất cứ điều gì cả mà chỉ tập trung vào một việc duy nhất là trị bệnh" - Phúc nói.

Biết bao lần Xuân chủ động đề nghị Phúc từ bỏ cô để tìm kiếm hạnh phúc mới nhưng cũng từng ấy lần Xuân nhận được sự từ chối. "Nếu xa Xuân, tôi biết chắc mọi chuyện xấu nhất sẽ nhanh chóng đến với cô ấy. Bởi vậy tôi nguyện làm bờ vai để giúp cô ấy cố gắng chiến đấu với bệnh tật. Dù chỉ còn 1% hi vọng nhưng tôi tin Xuân sẽ hồi sinh".


Tình yêu được đền đáp

Xuân (trái) bên cạnh mẹ. Cô đã hồi sinh một cách thần kỳ từ tỉ lệ sống chỉ có 1% - Ảnh: HOÀNG LỘC

Tình yêu của Phúc đối với Xuân trong những ngày cô bị bệnh tật đã được đền đáp. Từ chỉ còn 1% tỉ lệ sống, giờ đây Xuân đã phục hồi được hơn 60%, bỏ hoàn toàn thuốc trợ tim và đang trong hành trình "thoát ly" khỏi việc chạy thận nhân tạo. Xuân khoe mình tăng được 8kg, da dẻ dần hồng hào trở lại. Cô gái "muốn chết quách đi" ngày nào giờ đây đang lấy lại sức sống.


Kỳ tới: Có một tình yêu như thế

Những ai mới gặp Thương, 26 tuổi, sẽ không nghĩ rằng cô đã bốn lần lên bàn mổ tim và đang chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư. Chính tình yêu đã tiếp sức mạnh cho cô.

loading...