Nữ đại gia nhốt mình 24 năm

Chia sẻ Facebook
07/11/2019 09:23:58

MỹKhi Ida Wood, 93 tuổi, mở cửa phòng khách sạn Herald Square tháng 6/1931 để gọi người đến giúp, đó là lần đầu tiên bà rời phòng trong 24 năm.

"Em tôi bị bệnh, gọi bác sĩ. Em tôi sắp chết rồi", Wood hô lên. Quản lý khách sạn và một bác sĩ vội vã chạy đến phòng 152, nơi Mary Mayfield, em bà Wood đã qua đời trên ghế sofa. Họ bị sốc khi thấy cảnh tượng trong phòng.

Ida Wood. Ảnh: news.com.au.

Hàng trăm hộp mốc, giấy báo ố vàng, rác rưởi, hộp bánh quy cũ và thức ăn thối rữa nằm la liệt. Tuy nhiên, trái phiếu và cổ phiếu trị giá hàng chục nghìn USD được tìm trong hộp đựng giày. Trang sức đắt tiền, bao gồm một số dây chuyền kim cương, được giấu trong hộp bánh quy. 500.000 USD tiền mặt nằm trong váy ngủ.

Ida Wood cùng hai em gái đã sống ở khách sạn Herald Square tại New York suốt 24 năm. Mặc dù nhân viên khách sạn nhiều lần xin vào phòng để đổi ga trải giường, chị em Ida đều từ chối. Họ chỉ có thể đưa chăn ga và khăn qua cánh cửa hé mở. Những người phụ nữ yêu cầu những món ăn lặp đi lặp lại gồm bánh quy, trứng, thịt xông khói, cà phê, sữa đặc không đường, được đựng trong bát đũa dùng một lần. Đôi khi Ida yêu cầu xì gà Havana, thuốc lá và sáp dưỡng ẩm.

Sau khi căn phòng bốc mùi nồng nặc bị phát hiện, Ida được chuyển đến một phòng khác ở tầng dưới trong khi các luật sư điều tra thân thế. Bà lão sống ẩn dật này là ai? Bà ấy lấy của cải ở đâu? Tại sao bà sống trong mớ hỗn độn như vậy?

Quá khứ của Ida là những lời nói dối chồng chất. Bà tên thật là Ellen Walsh, sinh ra ở Anh và lớn lên ở Massachusetts. Cha bà là Thomas Walsh, người nhập cư Ireland nghèo, mẹ bà lớn lên trong khu ổ chuột ở Dublin. Ellen bỏ nhà ra đi ở tuổi thiếu niên, lấy tên là Ida Mayfield.

Tháng 6/1857, Ida, 19 tuổi, tìm cách chen chân vào giới thượng lưu New York bằng cách đọc những tin đồn trên báo lá cải. Cô thấy cái tên Benjamin Wood, 37 tuổi, ông chủ của tờ New York Daily News (hoạt động năm 1860-1900, không liên quan đến tờ New York Daily News ngày nay) và là anh trai của thị trưởng New York, xuất hiện khá thường xuyên. Sau khi biết ông này có thói trăng hoa dù đã lập gia đình, Ida quyết định trở thành tình nhân của ông.

Benjamin Wood vào năm 1870. Ảnh: news.com.au.

Ida viết cho Wood một lá thư rất thẳng thắn: "Nghe danh ngài đã lâu, tôi mạo muội viết thư này sau khi nghe được từ một "tình nhân cũ" của ngài rằng ngài thích những "gương mặt mới". Tôi mới đến thành phố và đang tìm kiếm ái tình nên sẵn sàng kết giao thân mật với ngài, trong thời gian bao lâu tùy ngài cảm thấy phù hợp. Tôi tin mình không kém sắc, kém duyên. Có thể tôi không đẹp bằng những quý cô đang ở bên cạnh ngài, nhưng tôi học rộng hiểu nhiều hơn mà người xưa vẫn nói: trí tuệ là sức mạnh".

Lá thư khơi dậy hứng thú với Wood và ông đồng ý gặp Ida, người nói dối rằng mình là con gái của Henry Mayfield, chủ đồn điền trồng mía tại Louisiana, còn mẹ cô thuộc dòng dõi của một bá tước Anh.

Wood nhanh chóng si mê Ida và không lâu sau, bà cùng ông đến dự các sự kiện của giới thượng lưu New York. Ida được cho là đã gặp gỡ tổng thống Mỹ Abraham Lincoln và khiêu vũ với Hoàng tử Anh vào năm 1860.

Không rõ Delia, vợ của Wood, có biết về cuộc tình này không, nhưng khi bà qua đời năm 1867, Wood tái hôn với Ida.

Cuộc sống gia đình của hai người không phải lúc nào cũng vui vẻ vì Wood nghiện cờ bạc. Ông ta dành hàng giờ mỗi ngày để chơi bài tại các câu lạc bộ. Thậm chí có lần ông còn mang tờ New York Daily News ra đánh cược. May mắn đã đứng về phía Wood và ông không mất đi tài sản quan trọng nhất của mình.

Ida sợ rằng trò tiêu khiển của chồng sẽ khiến họ mất tất cả. Cô ra một giao kèo rất khôn ngoan: Nếu Wood không chịu ngừng đánh bạc thì ông phải đưa cho cô một nửa số tiền khi thắng và trả tiền cho cô bất cứ khi nào thua.

Khi Benjamin qua đời năm 1900, New York Times viết rằng "Wood không có bất động sản và tài sản cá nhân của ông có giá trị nhỏ". Tất cả tài sản và doanh nghiệp của Wood đã được sang tên cho Ida.

Ida tiếp quản tờ New York Daily News nhưng điều hành thất bại, sa thải một nửa ký giả. Cuối cùng, Ida bán tờ báo vào năm 1901 với giá 340.000 USD và dành vài năm sau du ngoạn Địa Trung Hải và châu Âu cùng với Mary và Emma, tận hưởng cuộc sống xa hoa với quần áo và trang sức đắt tiền.

Trong một lần trở về New York năm 1907, Ida tình cờ gặp một người bạn làm trong ngành ngân hàng, người bày tỏ lo ngại về khủng hoảng tài chính ở Mỹ. Lo sợ mất tiền, Ida vội vàng rút tất cả khoản tiết kiệm, bán tất cả tài sản cũng như các đồ vật có giá trị như đồ nội thất và tác phẩm điêu khắc.

Ida cùng hai em gái nhận phòng ở khách sạn Herald Square. Khi lễ tân hỏi bà định ở lại bao lâu, bà trả lời rằng bà không chắc nhưng có thể ở lâu dài nếu thích căn phòng.

Vệ sinh cá nhân có vẻ không phải là mối quan tâm của Ida trong 24 năm sống ẩn dật. Bà không tắm trong vài năm. Tuy nhiên, bà vẫn chú ý đến da mặt, làn da bà mịn màng nhờ bôi sáp dưỡng ẩm mỗi ngày.

Ida qua đời vào ngày 12/3/1932. 10 người thân ở Ireland được thừa hưởng tài sản của bà, mỗi người nhận khoảng 90.000 USD (tương đương một triệu USD theo thời giá ngày nay).


Phương Vũ (Theo news.com.au/Vintage News )

Chia sẻ Facebook
loading...