Những chi phí tốn kém tịnh thân để vào cung làm thái giám

Chia sẻ Facebook
27/05/2018 00:05:43

Tịnh thân sư không có lương bổng cố định, nhưng được triều đình công nhận là chuyên gia. Mỗi tịnh thân sư đều thu nạp đệ tử là họ hàng thân thích trong cùng gia tộc, bởi không muốn truyền kỹ thuật bí truyền này ra bên ngoài.

Tượng mô phỏng quá trình tịnh thân của thái giám

Trong lịch sử Trung Quốc cổ đại, thái giám là từ để chỉ chức vụ các quan nam chuyên phục vụ, chăm lo chu đáo cho hoàng thất xưa. Họ thường không có râu trên mặt, không có yết hầu, giọng nói mảnh nhỏ, đầy nữ tính, cử chỉ, động tác yểu điệu như đàn bà.

Theo quy định thông thường, thái giám vốn phải “tịnh thân”, thường được hiểu là cắt bỏ bộ phận sinh dục trước khi vào cung. Và “tịnh thân sư” là nghề chuyên thực hiện phẫu thuật cắt bỏ bộ phận sinh dục cho thái giám Trung Hoa. Chi phí phẫu thuật trọn gói cho mỗi lần tịnh thân thành thái giám là sáu lượng bạc trắng.

Nhưng những người tiếp nhận phẫu thuật thường rất nghèo, đa số đều không có tiền bạc, nên cần có người đứng ra “bảo kê”, chi phí phẫu thuật sẽ được khất tới sau này. Nếu không có người “bảo kê” phù hợp, tịnh thân sư nhất quyết không đồng ý phẫu thuật.

Kinh thành Bắc Kinh vào cuối thời Thanh có hai tịnh thân sư “độc quyền”: đó là “Ngũ Tất” ở ngõ Hội Kế Ti, đường Nam Trường và “Tiểu Đao Lưu” ở ngõ Phương Chuyên, Địa An Môn Nội.

Sử sách ghi chép rằng, do chất lượng thái giám vào cung tốt, nguồn cung cấp ổn định, hai người này đều là quan thất phẩm dưới thời Thanh, nhưng cũng có tài liệu viết “Tiểu Đao Lưu” là quan lục phẩm.

Trách nhiệm của bọn họ là mỗi năm bốn đợt, mỗi đợt cung cấp cho Tổng quản nội vụ phủ bốn mươi tiểu thái giám “thành phẩm”, tức đã được tịnh thân thành công, như vậy mỗi năm tổng cộng là một trăm sáu mươi thái giám nhỏ tuổi.

“Thủ tục” chuẩn bị các bé trai tịnh thân làm thái giám được “Tất Ngũ” và “Tiểu Đao Lưu” lo toàn bộ. Họ có tích luỹ kinh nghiệm nhiều năm trời, chuẩn bị từng bước hết sức hoàn chỉnh, hơn nữa kỹ thuật cao siêu, sạch sẽ, nhanh nhẹn, giúp giảm tỉ lệ tử vong của người tịnh thân.

Những người muốn đem con mình vào cung làm thái giám phải tới báo danh “treo thìa” ở Tất gia và Lưu gia trước tiên. Sau đó, đứa trẻ sẽ trải qua một loạt các công đoạn kiểm tra về diện mạo, mức độ nghe lời và khả năng nhanh nhạy. Sau khi đạt tiêu chuẩn của các tịnh thân sư, đứa trẻ đó mới được giữ lại để tịnh thân.

Cuốn “Thần viên tạp thức” thời Thanh ghi chép lại rằng, những người tình nguyện tịnh thân nhập cung buộc phải được thái giám có địa vị tiến cử, sau đó lập ra một bản “hôn thư” để cam kết, coi mình là một “cô gái” được “gả” vào trong cung.

Trong đó, người tịnh thân phải cam kết rằng mình tự nguyện hoàn toàn, dù sống hay chết thì cũng không kiện lên quan phủ. Chi phí phẫu thuật sẽ được trả góp hàng tháng sau khi vào cung, nếu cuộc sống trong cung không thuận lợi, có người phải mất từ mười đến hai mươi năm mới hoàn trả được hết nợ.

Ngoài ra, cần chuẩn bị thêm hai đồ vật bắt buộc nữa. Một là lễ vật cho tịnh thân sư, thường là một cái thủ lợn hoặc một con gà với một bình rượu. Hai là vật dụng sử dụng trong khi phẫu thuật, bao gồm mười lăm cân gạo, vài sọt ngô, vài gánh rơm vừng và nửa thếp giấy lót cửa sổ.

Đa phần thái giám có xuất thân là con nhà nông dân nghèo khó

Trong đó, gạo để người tịnh thân ăn trong một tháng, ngô được hun thành giường sưởi ấm, rơm vừng đốt thành tro để lót giường ngô, giấy lót thì dán lên cửa sổ nhằm tránh gió sau khi phẫu thuật.

Tịnh thân sư sẽ chuẩn bị hai túi mật lợn tươi, một bát canh tê cay và thân lúa mạch. Túi mật lợn có tác dụng giảm sưng, giảm nhức, được bôi lên miệng vết thương sau phẫu thuật; công dụng của canh tê cay thì rất nhiều, uống trước phẫu thuật sẽ khiến người tịnh thân trở nên mơ hồ, có tác dụng gây tê, sau phẫu thuật sẽ uống thêm lần nữa để bệnh nhân tiêu chảy, giảm lượng chất thải qua đường tiểu tiện, đảm bảo phẫu thuật thành công; còn thân lúa mạch để cắm vào lỗ tiểu tiện.

Sau đó, tịnh sư sẽ lựa chọn một ngày tốt, phù hợp nhất là vào cuối xuân, đầu hạ, khi nhiệt độ không quá cao, cũng không quá thấp, lại không có ruồi muỗi. Bởi một tháng sau phẫu thuật, người tịnh thân không được mặc quần áo, khả năng bị nhiễm trùng tương đối cao.

Chọn ngày xong, người tịnh thân được khoá trong một căn phòng kín, không hút gió, sau đó đẩy sạch chất thải trong người. Trong thời gian này, người tịnh thân không được phép ăn uống, để tránh nước tiểu và phân dính lên miệng vết thương khi phẫu thuật xong, gây nhiễm trùng, nguy hiểm đến tính mạng. Cứ như vậy, căn phòng sẽ được khoá chặt trong ba, bốn ngày trước khi tịnh sư vào hành sự.

Theo sử sách Trung Hoa ghi chép, rủi ro của việc tịnh thân rất nhiều, tỉ lệ tử vong cũng rất cao, chỉ có khoảng 40% cơ may sống sót. Mặc dù vậy, thái giám vẫn là ước mơ,khát vọng đổi đời của không ít gia đình có con trai trong thời phong kiến xưa.

HẢI YẾN

Chia sẻ Facebook
loading...