Người phụ nữ đầu thai 8 lần báo thù cho con: Điều gì khiến cô ấy cuối cùng cũng buông tay?

Chia sẻ Facebook
06/08/2020 00:17:14

Người ta thường nói, oan oan tương báo khi nào mới dứt, tha được cho người ta thì cứ tha. Ý muốn nói chúng ta làm gì cũng đừng làm quá tuyệt tình, phải chừa đường để lui. Nếu vây, một khi kết oán rồi thì làm sao để cởi bỏ đây? Làm thế nào để buông bỏ thù hận trong lòng?

Trong “Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ – Quyển Hạ” có kể lại một câu chuyện như sau: Ngày xưa có một phú ông, chỉ có gia sản giàu có, nhưng lại không có một đứa con nào để tận hưởng niềm vui gia đình. Vì thế phú ông đã mời bà mai đến, để lấy thêm một cô gái xinh đẹp ngoan hiền về làm vợ lẽ. Không bao lâu sau thì người vợ lẽ sinh được một đứa con trai trắng trẻo mập mạp cho phú ông. Phú ông vô cùng vui mừng, ông cực kỳ yêu chiều cô vợ lẽ và con trai của họ. Nhưng vợ cả của ông vì vậy mà sinh lòng đố kỵ ganh ghét, ngoài mặt thì rất thương yêu cô vợ lẽ và đứa con trai, trong lòng thì lại mưu tính sẽ có một người trừ khử hai mẹ con họ.

Đứa con trai được hơn một tuổi, vô cùng khỏe mạnh và đáng yêu, mọi người trong nhà không ai nghi ngờ tình thương của bà vợ cả dành cho đứa con trai. Có một hôm, bà vợ cả nhân lúc mọi người đều không để ý, liền dùng một cây kim nhỏ cắm thật mạnh vào huyệt bách hội trên đầu của đứa con trai. Đứa bé không biết nói, chỉ đau đớn khóc lóc cả ngày lẫn đêm, mọi người trong nhà đều không biết đứa bé rốt cuộc đã mắc chứng bệnh lạ gì, chữa trị vô ích, chỉ trong bảy ngày đã chết. Bà vợ cả cũng giả vờ làm ra bộ dạng rất đau lòng, khóc lóc thảm thiết. Còn cô vợ lẽ thì đau lòng tuyệt vọng, không ăn không uống, hơi thở yếu ớt.

Về sau điều tra ra cái chết của đứa bé là do bà vợ cả hãm hại, cô vợ lẽ nghĩ đến con mình ngây thơ thánh thiện mà lại bị hãm hại như vậy, đau đớn không muốn sống, vì vậy đã âm thầm thề rằng phải báo thù cho con trai mình.

Bà đi đến một ngôi chùa, hỏi một vị cao tăng trong chùa rằng: “Trong lòng có mong cầu, cần phải tu loại công đức nào mới được như nguyện?”. Vị tăng nói với cô: “Thọ trì bát quan trai giới, mong cầu sẽ được như ý, trưởng dưỡng được thiện căn xuất thế”.

Cô vợ lẽ của phú ông một lòng muốn báo thù, chưa hoàn toàn lĩnh ngộ hết những lời cao tăng nói, đã vội cùng các Tỳ-kheo trong chùa thọ trì bát quan trai giới trong bảy ngày bảy đêm, sau khi về nhà không lâu thì chết.

Sau khi cô vợ lẽ chết, nguyên thần lập tức đầu thai thành con gái của bà vợ cả. Vợ cả của phú ông đột nhiên mang thai, niềm vui đến bất ngờ nên ông cũng tạm thời quên đi nỗi đau mất con trai.

Đứa con gái chào đời, xinh đẹp đáng yêu, vợ của phú ông vô cùng thương yêu, ngày đêm chăm sóc, xem con gái như viên minh châu trong tay. Được hơn một tuổi, đứa bé gái đột nhiên chết yểu một cách lạ lùng, bà vợ cả mới thực sự nếm trải được nỗi đau mất con, đau đớn không muốn sống, cả ngày không ăn không uống, tình trạng không thua kém gì cô vợ lẽ năm xưa.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại bảy lần, cô vợ lẽ của phú ông bảy lần đầu thai làm con gái của bà vợ cả, mỗi lần sinh ra đều đoan trang xinh đẹp, ai gặp cũng yêu quý, có lúc chỉ hai ba tuổi đã chết, có lúc bốn năm tuổi là chết. Bà vợ cả liên tiếp đón nhận tin vui mang thai, trải qua đau đớn sinh đẻ, vui hưởng cảm giác nuôi con nhỏ, cho đến chịu đựng nỗi đau mất con.

Lần cuối cùng, con gái bà được mười bốn tuổi, thân hình mảnh mai, xinh đẹp quyến rũ, đã được hứa gả cho người ta. Nhưng trước hôm xuất giá một ngày, đứa con gái lại vô duyên vô cớ chết đi. Bà vợ cả tự đấm vào ngực mình, tim đau như dao cắt, cả ngày không nói một lời nào, không ăn không uống, chỉ im lặng rơi lệ, nhìn xác chết trong quan tài, không cho ai đậy nắp quan tài lại.

Cứ như vậy hơn hai mươi ngày trôi qua, có một vị A-la-hán đã chứng đắc sinh lòng bi mẫn, muốn đến để cứu độ, liền đi đến nhà phú ông muốn gặp bà vợ cả, người hầu vào phòng bẩm báo, bà vợ cả nói: “Ta đau lòng đến sắp chết rồi, sao còn gặp người xuất gia chứ? Cho ông ấy một chút đồ ăn đi!”.

Nhưng vị A-la-hán cương quyết muốn gặp bà cợ cả của phú ông, người hầu đành phải vào phòng bẩm báo lần nữa. Cứ như vậy đi ra đi vào nhiều lần, bà vợ cả thấy rất buồn bực, cho nên đã bước ra gặp A-la-hán với bộ dạng mặt mũi tiều tụy, đầu bù tóc rối. A-la-hán biết rõ vẫn cố tình hỏi: “Tại sao lại đau lòng như vậy?”. Bà vợ cả đáp rằng: “Tôi tổng cộng sinh được bảy đứa con gái đáng yêu, mỗi lần đều được hai ba tuổi, bốn năm tuổi là chết yểu, đứa con gái cuối cùng này được mười bốn tuổi, đã hứa gả cho người ta, ai ngờ trước ngày xuất giá thì lại đột nhiên qua đời, không biết kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì…”

Nói xong bà lại đau lòng lấy tay che mặt mà khóc thương, A-la-hán an ủi: “Bà chải chuốt lại trước đi, lát nữa ta sẽ nói cho bà biết”.

Bà đang rất đau lòng đâu có tâm trạng chải chuốt gọn gàng chứ, vì thế A-la-hán nói tiếp: “Vợ lẽ của nhà này đang ở đâu? Cô ấy chết như thế nào?”.

Bà nghe xong trong lòng vô cùng kinh ngạc: “Người xuất gia này làm sao biết được những chuyện này?”. Vì thế bà liền lau khô nước mắt, chải chuốt lại đống tóc rối tung rối bù, rồi ra lệnh cho người hầu dâng trà, cung kính xin A-la-hán khai thị. A-la-hán nói: “Nhà này trước đây có một người vợ lẽ, cô ấy chết như thế nào hả?”. Bà vợ cả nghe xong hiển nhiên không thể trả lời, trong lòng vô cùng hổ thẹn. A-la-han nói: “Bà giết con trai của cô ấy, khiến cô ấy đau khổ buồn bã mà chết, trong lòng cô ấy không cam tâm, vì vậy đã đến đầu thai làm con gái của tổng cộng bảy lần để bà chịu đủ mọi đau khổ mất con, muốn dùng cách thức ác độc này để giết bà. Vì vậy thật ra cô ấy chính là oan gia của bà, chứ đâu phải là con gái của bà chứ? Không tin bà cứ nhìn vào quan tài mà xem!”.

Bà nhìn vào trong quan tài, xác chết đó đã thối rữa từ lâu, mùi hôi thối bốc lên mũi không thể nào đến gần. A-la-hán nói: “Bà còn luyến tiếc xác chết này sao?”, trong lòng bà vô cùng hổ thẹn, nên đã cho người đậy nắp quan tài và đem đi mai táng.

Sau đó bà cầu xin được sám hối với A-la-hán, và thỉnh cầu được thọ giới. A-la-hán đồng ý, rồi mời bà hôm sau đến chùa để làm lễ truyền giới.

Cô vợ lẽ của phú ông sau khi đầu thai làm con gái của bà vợ cả chết đi rồi, liền đầu thai thành một con rắn độc, biết được bà vợ cả sẽ đi đến chùa thọ giới, nên từ sáng sớm đã chờ sẵn ở giữa đường, định cắn chết bà vợ cả. Bà vợ cả đi đến nửa đường nhìn thấy một con rắn độc nằm ngang trên đường, trong lòng cực kỳ sợ hãi, không dám bước tới. A-la-hán ở trong chùa đang nhập định, quán thấy chuyện này liền vội đi ngay đến, nói với con rắn chặn ngang đường rằng: “Chẳng lẽ sau này đời đời kiếp kiếp cô đều muốn làm con gái của bà ấy, tổn hại lẫn nhau không hồi kết hay sao? Bà ấy giết hại con trai cô cũng chỉ có một lần, còn cô ôm hận trong lòng, đã quay lại bảy lần rồi, những tội ác trong bảy lần trước của cô còn có thể sám hối được, nhưng giờ đây người phụ nữ này muốn thọ giới tu hành, nếu cô cắt đứt đường tu của bà ấy, cô sẽ phải chịu khổ vô số kiếp dưới địa ngục, không có lúc chấm dứt. Nhìn xem thân rắn hiện giờ của cô đi, đâu thể so sánh với thân người của bà ấy chứ?”.

Con rắn độc nghe xong những lời này của A-la-hán, đột nhiên nhớ lại kiếp trước, những oán hận, uất ức của trước đây chỉ trong một lúc đều biến mất hết, con rắn cúi đầu xuống đất, im lặng suy nghĩ những gì A-la-hán nói.

A-la-hán trì chú giải trừ thù oán cho hai người họ, sau đó nói rằng: “Thù oán và tội lỗi trước đây của hai người, từ nay sẽ được giải trừ, đời đời kiếp kiếp không còn ác ý với nhau nữa”. Hai người họ nghe theo lời của A-la-hán và cùng sám hối với A-la-hán. Sau khi sám hối xong, nguyên thần của cô vợ lẽ ngay lập tức rời khỏi thân rắn, đầu thai làm người, chờ đợi thời cơ để nghe pháp. Bà vợ cả của phú ông cũng giác ngộ Phật pháp, chứng đắc sơ quả Tu-đà-hoàn, sau đó đi theo A-la-hán thọ giới làm Ưu-bà-di.


Theo Sound Of Hope
Châu Yến biên dịch

Chia sẻ Facebook
loading...