Bao lâu thì anh đổ em?

16/05/2019 11:34:31

Anh – người con trai em gặp trong đám cưới con bạn thân, đó là sự tình cờ hay là duyên phận ông trời đã sắp đặt cho đôi ta, em cũng chẳng biết nữa. Nhớ Sài Gòn hôm ấy nắng thật to, nhưng lại chẳng thể làm lu mờ nụ cười của anh - tươi sáng, rạng ngời nhưng điềm đạm vô chừng.

Anh xuất hiện, nổi bật giữa đám đông, có lẽ em đã bị thu hút bởi anh từ cái nhìn đầu tiên như thế. Một cô gái với tính cách mạnh mẽ như em, có lẽ đã làm cho anh khó xử nhiều lần. Biết làm sao được, lần đầu tiên em biết cảm giác thích một người như thế nào.

Anh biết không? Cuộc đời em là một đường thẳng, nhưng có lẽ vì gặp được anh mà nó rẽ sang một hướng khác. Có sự mới lạ, sự thích thú, có vui vẻ nhưng cả nỗi niềm bâng khuâng hụt hẫng nữa.

Chắc anh nghĩ em khá trẻ con nhỉ, dám quyết định xin bố mẹ ở lại Sài Gòn 3 tháng du lịch chỉ vì muốn ở gần anh. Em ngốc nghếch không biết làm gì chỉ đi theo anh, đến những nơi anh muốn đến, quán cà phê nơi hè phố hay đơn giản chỉ là những con đường với lá vàng rơi. Anh nói chỉ thích cà phê đen, không thích đồ ngọt, anh bảo anh không hợp với những thứ quá ngọt ngào.


Em cười trêu anh: “Chừng nào anh uống cà phê có đường là anh biết yêu đấy, cà phê đen đơn độc lắm”.


Anh chẳng thèm trả lời lại, chỉ buông câu nói vu vơ: “Anh thích khung cảnh như vậy, bình yên và trong lành, nếu anh có người thương, anh sẽ dẫn cô ấy đi hết những con đường này”.


Em lặng im không nói. Vì đối với em, em đã cùng người em thương đi qua con đường đó rồi.


Em lấy lý do không biết gì về Sài Gòn mà mè nheo anh dẫn em đi khắp nơi. Mọi ngóc ngách Sài Gòn, có lẽ đều in dấu chân đôi ta chăng. Những tấm ảnh em đã chụp, có bóng của anh, có nụ cười của anh và có cả hạnh phúc của em nữa. Vậy mà anh vẫn làm như không biết gì. Em đã từng suy nghĩ liệu anh thật sự không biết hay chỉ giả vờ biết mà làm như vô tình. Em bị lạc lõng trong những suy nghĩ đó.


Ngày cuối cùng em ở Sài Gòn, hôm đó nắng không gắt mà rất dịu dàng. Dịu dàng như nụ cười của anh mà em không nỡ rời xa. Anh dẫn em đến một nơi, có thật nhiều hoa oải hương, màu tím bao trùm cả khoảng rộng lớn. Anh nói, đây là nơi anh thích đến mỗi khi anh buồn. Hôm đó anh thấy em cười rất nhiều, nhưng khi anh quay đi nước mắt em lại rơi, rồi vội lau nhanh để anh không phải bận tâm. Hôm đó em cũng kể với anh thật nhiều, về Đà Nẵng, về dự định tương lai của em…


Anh, người con trai em thích rất nhiều. 3 tháng mà hai ta đã bên nhau, những kỷ niệm cùng anh, có lẽ là hồi ức đẹp nhất mà em đã lưu giữ. Ngày em phải trở về Đà Nẵng, tại sân bay em đã ôm anh và khóc, thật sự em luyến tiếc không muốn rời xa , có lẽ lúc đó anh đã hiểu, em đã thích anh mất rồi. Không một lời níu kéo, cũng không hứa hẹn, anh chỉ khẽ vỗ nhẹ mái tóc em, rồi nói em như một đứa trẻ. Anh nhẹ nhàng: “Ngoan, không khóc, đến nơi thì gọi anh”.

Em đã nghĩ người con trai này sao lại lạnh lùng như vậy, sự cố gắng của em trong 90 ngày qua không khiến anh rung động sao. Có lẽ nên dừng lại hay sao?

Những yếu tố không thể thiếu trong tình yêu: Liệu hai bạn có được bao nhiêu?

Hôm nay Đà Nẵng mưa to, từng hạt mưa trút xuống xua đi cái nắng đầu mùa hè trong buổi chiều lặng lẽ, ở một góc nơi quán cà phê thân thuộc, em lại nhớ đến anh. Lau giọt nước mắt còn vướng trên mi. Tiếng chuông tin nhắn khiến em bừng tỉnh trong mối suy nghĩ viển vông. Vẫn là biệt hiệu riêng biệt em đặt cho anh - “Người anh ở Sài Gòn”.


Kèm theo dòng tin nhắn đơn giản: “Chỗ anh trời đang mưa, hay là do anh thấy em đang khóc?”.


Ngẩng mặt lên dưới làn nước mắt, dù nó có làm nhạt nhòa cái nhìn của em cỡ nào thì bóng hình anh hiện ra trước mắt em chẳng hề sai sót: đôi boot cao cổ nâu, quần bò sẫm màu và sơ mi màu sáng. “Người anh Sài Gòn” thực sự đã vào Đà Nẵng hay anh đã biết uống cà phê có đường?

Ảnh: Pinterest